Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2022

Hoàng Trường Sa

  Hoàng Trường Sa 


Ơi Hoàng Sa! Hỡi Trường Sa! 
Bi thương tiếng gọi sơn hà Việt Nam 
Đang còn bị giặc xâm lăng 
Nước trào rỉ máu, Đất oằn xót đau! 

Ơi Trường Sa! Hỡi Hoàng Sa! Ơi Tổ Quốc! Hỡi Đồng Bào! 
Yêu thương tiếng gọi thắm màu quê hương 
Âm vang trống giục sa trường 
Bạch Đằng dậy sóng quật cường oai nghiêm! 

Giơ tay cao thét lời nguyền 
Hận thù Bắc Thuộc hịch truyền xuất quân 
Đánh cho giặc Hán kinh hồn 
Muôn đời khiếp sợ tinh thần Văn Lang! 

Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam 
Đã trong sử sách ngàn năm lưu truyền 
Trống đồng hào khí linh thiêng 
Hãy vang lên khắp mọi miền núi sông! 

Triệu con tim một tấm lòng 
Quyết tâm tiêu diệt giặc ngoài thù trong 
Việt Nam ơi! Tổ Quốc ơi! 
Triệu con dân Việt sẽ khơi sử hồng! 

Từ Trường Sơn tới Biển Đông 
Thịt da xương máu con Rồng cháu Tiên 
Núi Sông là một mạch liền 
Không ai có thể đảo điên Sơn Hà! 

Cao Nguyên 


Paracel- Spratly Islands 

Oh! Hoàng Sa! Trường Sa! 
How moan full the call of Vietnam’s mountains and rivers is! 
When the islands are still occupied by the invaders 
The sea is stained in blood the ground overturned in anguish! 

Oh Trường Sa ! Oh Hoàng Sa! Oh Fatherland! Fellow citizens! 
The loving call is attached to patriotism 
The war drum urges the troops to go out to battle 
The river of Bạch Đằng rolls with raging indomitable waves! 

Let’s raise hands shouting the oath 
The feud with Chinese invaders becomes a proclamation to dispatch troops 
We will fight until they are frightened out of their wits 
and always terrified of the spirit of Văn Lang! 

The islands of Paracel and Spratly belong to Vietnam 
That has been recorded in the history of thousands of years 
Beat the sacred brass drum of supernatural power 
Let it resound everywhere in the country! 

A million hearts but only one love 
A determination to destroy the internal enemy and the external invaders 
Oh Vietnam ! Our fatherland ! 
Millions of the children of Vietnam will rewrite the history! 

Everywhere from Trường Sơn Mountain to the East Sea 
We can see the blood and bones of the off springs of fairy and dragon 
The mountains and the rivers are undivided 
Nobody can profane the lands of the country! 

NHT 

@ @ 

Hoàng Trường Sa 
thơ Cao Nguyên | nhạc & trình bày Dzuy Lynh 
album Việt Nam Minh Châu Trời Đông 

Thơ Nhạc Tháng Tư

 

Thơ Nhạc Tháng Tư

 Nỗi Nhớ Khôn Nguôi

Mới tháng hai mà đã nhớ tháng tư
chưa qua xuân mà đã chết nụ cười
Trời gió chướng được mùa nước mắt
tràn qua tim chảy suốt đời người
Từ phố Bolsa ta nhìn thấy lửa
cháy đỏ trời dọc theo Sông Ba
Bạn bè chết nhớ tên từng đứa
gọi nhau vào bi khúc xót xa
Tây Nguyên ơi, gót hồng đất đỏ
vội vàng chi đi chẳng giã từ
để bây giờ còn nghe tiếc nhớ
núi rừng xưa in cả bóng người
Ruộng đồng hỡi luống cày đất vỡ
gieo cho xanh hạt giống tình người
Từ mỗi chỗ đau buồn rất thật
triệu đóa hồng nhân ái mọc lên.
Cao Nguyên
---
Nhạc: Đình Đại / Trình bày: Thu Sương / Video: Thi Hạnh

@

Tiếng Hát Tự Do 

Tiếng hát Tự Do bao giờ cũng đẹp, sao các anh giam tiếng hát vào tù? Có phải các anh thật lòng ganh ghét, không được như người biết hát Tự Do! Tiếng hát Tự Do bao giờ cũng đẹp, cho tiếng yêu thay tiếng nói bạo quyền Mỗi lời hát ra mỗi lời mơ ước, đất nước tự cường, đất nước Tự Do. Anh là ai! hãy ngẩng đầu lên hát lời Tự Do cho tổ quốc Việt Nam Thề không theo bọn người thát đát làm nhơ danh hào khí cha ông.
Anh là ai! hãy ngẩng đầu lên hát lời Tự Do cho tổ quốc Việt Nam Hát vang lên hỡi tấm lòng tuổi trẻ vì hôm nay, và mãi mãi về sau
Hát vang lên ta hãy hát vang lên Tự Do Việt Quốc Anh Hùng!

Cao Nguyên
Nhạc: Đình Đại / Ca sĩ: Anh Chi
https://www.youtube.com/watch?v=fdRCC9V3r_A

@
Tổ Quốc Màu Cờ Đã cuối Tháng Tư . Trời không có nắng Đất buồn, cỏ úa màu Nhìn giọt mưa lăn bên ngoài cửa vắng Nhớ mắt người đẫm lệ dưới khăn tang Vẫn thế bao năm Bao mùa thao thức Ngắm lặng dòng miên sầu Chảy mãi không ngưng qua nghìn dâu bể Mỗi chặng nhìn, hỏi: Tổ Quốc ta đâu? Tổ Quốc đây ! Trong con tim rướm lệ Khóc Quê Hương sông núi điêu tàn Hỏi nhân gian Dân Tộc nào đau thương thế Mà hằng triệu người phải bỏ nước ra đi!
Phải ra đi để tránh những đòn thù Phải ra đi để giành khí tiết gởi về sau Phải ra đi dẫu nhớ Quê mình da diết Nhưng phải đi để giữ Tổ Quốc màu cờ .

Cao Nguyên
Đình Đại phổ nhạc và trình bày

@

Ngày Tháng Lênh Đênh
ngày tháng ấy, lênh đênh rừng Việt Bắc
đạp gai thù ngàn vết cắt tươm da
chim nhìn ta, ngớ ra loài thú lạ
ngậm trái đời, nghe chát quá hương xưa
ngày tháng ấy, lênh đênh mùa biển động
mắt chia đôi nhìn sóng cuộn gần xa
tâm nôn mửa, trí ca lời hành khúc
ép niềm tin giữa ngực máu òa rưng
ngày tháng ấy, lênh đênh miền đất lạ
tiếng cười quen sao đã lạc quê hương
chân buốt giá, lòng còn nung lửa hạ
nửa đời ơi! vật vã cõi yêu thương
giữa ngày tháng của lênh đênh vô tận
ta nhớ từng khát vọng mọc trên xuân
thương ngọn lúa lên đòng bom cắt ngọn
mùa hồi sinh ngày mọn đã dần lưng!

Cao Nguyên
Phổ nhạc và trình bày: Dzuy Lynh

@

Rừng Ơi
cư dân cũ, từ vùng trời xa vắng
gọi rừng xưa, ta nhớ lắm - rừng ơi!
thương mùa cây cúi đầu buồn tháng Hạ
lá chịu tang qua mấy chục năm rồi!
lúc ta đi, rừng sâu còn ngún lửa
lửa hận thù, cháy quá nửa đời ta
cháy bỏng màu da, làm sao lành vết sẹo
chung niềm đau, ta chẻ máu nuôi rừng
nửa máu ta có giúp rừng sống lại
đất có mừng lá biếc nẩy chồi xanh
cây có vui khi chim về hái trái
hoa có cười cho hương tỏa vây quanh
ôi nhớ quá, rừng ơi! ta nhớ quá
cao nguyên xanh, hoa lá ấy - hồn ta
và cả máu chia cho rừng thuở ấy
nhắc ta về, dù bữa hẹn còn xa
về xem nắng ghẹo hoa tươi rói mặt
về thăm cây lành hẳn vết thương chưa
về ngồi giữa nắng mưa nghe đất hát
khúc đồng dao từ những khát khao xưa!
thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé
ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay
sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ
ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay!
Cao Nguyên
---
thơ : Cao Nguyên
phổ nhạc và trình bày : Dzuy Lynh

Nỗi Nhớ Khôn Nguôi - Phi Loan


Thi phẩm Nỗi Nhớ Khôn Nguôi
trình bày bởi Phi Loan tiếng sáo Ngọc Nôi
Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ tháng 5/2017

Hành Trình Nhân Ái - Paris & Virginia


Hành Trình Nhân Ái - Paris & Virginia

Các nghệ sĩ Paris trình diễn tại Virginia ngày 5.8.2017 Vietnam Film Club thực hiện

Rừng Ơi

 Rừng Ơi!

 
cư dân cũ, từ vùng trời xa vắng 
gọi rừng xưa, ta nhớ lắm - rừng ơi! 
thương mùa cây cúi đầu buồn tháng Hạ 
lá chịu tang qua mấy chục năm rồi
 
lúc ta đi, rừng sâu còn ngún lửa 
lửa hận thù, cháy quá nửa đời ta 
cháy bỏng màu da, làm sao lành vết sẹo 
chung niềm đau, ta chẻ máu nuôi rừng
 
nửa máu ta có giúp rừng sống lại 
đất có mừng lá biếc nẩy chồi xanh 
cây có vui khi chim về hái trái 
hoa có cười cho hương tỏa vây quanh 

ôi nhớ quá, rừng ơi! ta nhớ quá 
cao nguyên xanh, hoa lá ấy - hồn ta 
và cả máu chia cho rừng thuở ấy 
nhắc ta về, dù bữa hẹn còn xa 

về xem nắng ghẹo hoa tươi rói mặt 
về thăm cây lành hẳn vết thương chưa 
về ngồi giữa nắng mưa nghe đất hát 
khúc đồng dao từ những khát khao xưa 

thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé 
ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay 
sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ 
ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay !

Cao Nguyên 
@

Hey, Dear Forest! 

As an old inhabitant from afar 
I keep calling, how much I miss you, Forest! 
I pitied for the fallen trees in summer 
and the leaves in mourning for years 

When I left, you-the deep forest- was on fire 
The fire of hatred which burned half my life 
You keeps burning, how can the wounds be healed 
Sharing the pain, my heart bleeds for you! 

Can the forest be revived with half my blood 
Will the ground be fertile for the buds to grow again 
Will the trees be green for the birds to come back 
Will the flowers be in bloom for the scent to pervade the air? 

Alas! How much I long to see you, forest 
The green highland, the flowers, the leaves-my heart 
And also the blood I have shedded for you those days 
All urges me to come back even I can’t tell when 

I’ll come back to see the flowers open under the sun 
to examine the wounds on the trees 
to sit in rain or shine listening to the song of the ground 
a children’s song of the old good days 

It’s my poetry, hey, Forest! Let me sing it 
When I cannot depart for homeland this afternoon 
I am afraid the trees are still wet with tears 
Then you and I will have a good cry, arm in arm !

Translate by NHT 
--- 
ĐÌnh Đại phổ nhạc và trình bày

Rừng Ơi



Rừng Ơi - (Thơ: Cao Nguyên - Nhạc & Trình bày: Đình Đại)

Phi Chính Trị

 

Phi Chính Trị


Trên một số trang web, dẫu cho có sự rào đón: “Đây là diễn đàn phi chính trị”. Vẫn không thể loại trừ hẳn những bài viết có xuất phát điểm từ cảm nhận riêng mình về cuộc sống với những hệ lụy quanh đời. Khi chân lý còn là ánh đuốc dẫn đường, thì ưu tư từ những phi lý và bất công của xã hội không thể không nói đến. Và thế là niềm tin của tín ngưỡng, của pháp trị hừng hực trong tư tưởng hồi sinh những sắc thái văn mình trong một xã hội cộng hưởng.
Đó là sự công bằng tất yếu, là hơi thở của cuộc sống, là tiếng nói của trái tim với tất cả những ai còn tin vào chân lý, tin vào lương tri.

Tiếc thay sự công bằng đó bị phá hoại từ khuynh hướng cực tả hoặc cực hữu. Đẩy sự trung dung vào góc tối im lặng. Bày tỏ đồng tình theo một hướng, thường hiểu là cực đoan, là bè phái, là trở cờ!
Sự tranh chấp nẩy sinh từ cái tôi vượt ngoài chủ thể, chỉ biết phủ nhận cái hay của người để cái tốt của mình tồn tại. Cứ như mình là kẻ biết dấn thân còn người khác chỉ chạy theo xu hướng có lợi cho chính bản thân họ. Đâu hay đó chỉ là sự hăm hở của loài tằm muốn nhả tơ, dẫu chưa biết lúc nào mình thoát thai ra khỏi cái kén chật chội và tơ mình sản sinh có đủ tốt dệt nên một chiếc áo khoe đời!
Nếu lỡ gặp người chỉ thích khoát áo lành che đời mưa nắng, lịch sự lắm cũng chỉ gật đầu chào bạn. Nhìn những chiếc áo đủ màu như lá mùa Thu, rồi cũng bay vào mù tăm. Chút ấn tượng còn sót lại trong rực rỡ mùa thu còn chăng chỉ là nỗi băn khoăn về một chu trình sinh diệt. Lá nào may rơi xuống vùng đất hóa thân làm chất hữu cơ, lá nào ngã trên nhúm sỏi đá khô cằn chờ rã mục hóa rêu?!

Nên chi trong mỗi thì thời giao mùa, tôi vẫn khát khao vói những ước mơ lá chẳng xa nguồn. Chí ít sau mùa tàn phai cũng thấm vào mạch đất chút nhựa đời nuôi xanh mầm nguyên khởi. Tiếng reo của lá trong mơn man của nắng gió hiền hòa khai tâm thoát tục vui biết chừng nào. Như may gặp được người chỉ dùng áo che thân qua bốn mùa mưa nắng ta biết được trụ sinh trong cõi diệt. Làm sao không hăm hở đón một nụ cười quen nở trên môi kẻ không màng danh phận để kết thân, cùng trải nghiệm qua đời mà tâm bút tri giao.

Cùng siết tay chào, ơi đó bạn ta như hồng nhan tri kỷ, cùng uống chung hương vị ân tình.
Hiển nhiên thế mà sao người còn nấn ná giữa những hỗn mang đời để vật vã lòng nhau.
Ở đâu cũng thấy dấu vết chì chiết, hằn hộc giăng mắc những cái bẩy gài người, tước đoạt tư duy, hủy diệt tình thân ái!
Chính vì muốn bảo tồn phẩm giá con người mà thanh chắn phi chính trị được dựng lên nơi những khu chợ trời nhiều tạp! Nhằm vô hiệu hóa những cuồng ngôn, lộng ngữ manh động tràn lấp lối đi về chính thiện. Ngày lại ngày, tri thức vượt qua vô thức, vực dậy bản ngã nhân chi sơ thoát sóng đời danh lợi. Thanh chắn phi chính trị chỉ còn là khái niệm, chẳng mấy ai bận tâm khi sự tự phát chính kiến trung thực có sức mạnh xuyên phá bức tường vô đạo lý.

Sống giữa đời, khi bước vào cho đến lúc ra đi đều tự nhiên, sẽ thấy lòng thanh thản. Khắc chế được những tị hiềm ích kỷ, thả cái tôi bay khỏi vòng ôm ấp, sẽ thấy những thương yêu đầy ắp tâm hồn. Đầy ắp tình người, tình núi sông.
Với tình người và tình núi sông, một tâm thư gởi ai đó bên này hay bên kia bờ đại dương. Hát hay nghe một bản nhạc thấm đậm tình tự quê hương, dân tộc. Cũng đã cưu mang trong lòng nỗi khắc khoải của sự chia ly dẫu xuất phát từ những nguyên nhân nào, cũng đã nhập lưu dòng ý thức dân tộc và cội nguồn.

Vậy thì khi khoát tay nói với bạn mình: "Xin đừng nói chuyện chính trị với tôi", có phải tự mình đánh mất tư duy chính mình? Đó là một nghịch lý trong cuộc sống đối với những ai còn hứng khởi trên hành trình về với quê hương từ niềm mong ước thanh thản đi, về!

Phi Chính Trị, là một sự đánh lừa bản ngã và tâm thức của mỗi con người còn thiết tha với cuộc sống chính mình trong nguồn sống chung nhân bản.

Nụ cười đến từ góc độ nào cũng đẹp, và có khả năng vượt qua mọi rào cản vô tri để kết hợp những tấm lòng rộng mở, vì người và vì mình cùng hướng đến ước mơ chung: tự do, thanh bình và nhân ái trên quê hương thân yêu.

Cao Nguyên

Tâm Kinh

  TÂM KINH



Chuông vang vang nhật nguyệt
vọng tha thiết ngàn năm
lời kinh cầu nhã khiết
du thuyết đường đạo tâm

Ăn năn người cúi mặt
thành kính lòng nguyện cầu
xin khắp cùng mặt đất
thôi trầm uất thương đau!

@

Chuông vang vang nhật nguyệt
xin ơn Chúa nhiệm mầu
ban phước lành dân Việt
trên khắp mặt địa cầu

Từ tâm người ngước mặt
nhìn Ngôi Chúa Giáng Sinh
đọc chân kinh mật khải 
mong thế giới hòa bình!

Cao Nguyên

Cách Mạng Nhân Bản

 Cách Mạng Nhân Bản

Quanh chiều thu xám, giữa lá vàng rơi . Mới thấm sự im lắng với nỗi buồn của kẻ ly hương vọng về cố quốc.

Sau mấy ngày miền Đông Bắc báo bão, mưa gió rì rào đủ cho cái lạnh tràn vào da thịt, chân lười bước dạo quanh rừng phong vào thu tuyệt đẹp với sắc lá vạn màu.
Đang mơn man nghiệm chính điều mình nói về tình đất, chất người trong video clip về buổi giới thiệu Tuyển Tập Lê Mai Lĩnh vừa nhận qua email, thì người bưu điện gõ cửa.
Lại sách. Chữ nghĩa sao đến nhiều thế. Giá mà bán được vài quyển sách đủ loại vừa nhận được trong tuần, cũng kiếm đủ tiền mua chai rượu sưởi ấm người lính già.

Sách nhận được chiều nay là đặc san "Văn Đàn Thời Đại" số 2 do chủ nhiệm Phạm Trần Anh gởi. Tuyển tập văn thơ không nặng lắm, chỉ trên 300 trang nhưng dung chứa biết bao điều cần được biết qua tự thuật và biên khảo của hơn 40 văn thi hữu bốn phương đã chứng kiến trước và sau cuộc chiến Việt Nam. Tất cả nội dung luôn xoay quanh trục xoáy hướng tâm vào cuộc phục hưng đạo lý, nhân quyền và kỷ cương quốc thổ.

Thời đại mới, văn phong phải mới. Chữ nghĩa phải nhanh mới bắt kịp dòng thời sự của thời đại tin học toàn cầu. Cần biết và hiểu từng sự kiện chính trị diễn biến liên tục tác động từ quốc nội ra hải ngoại và ngược lại. Sự tác động của thời cuộc bùng lên cuộc vận động tri thức của toàn dân chứ không là trí thức khoa bảng giáo điều phục vụ lợi ích cá nhân và phe nhóm.
Bởi thời cuộc ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của nhân dân, từ ấm no đến hạnh phúc, từ tự do dân chủ đến nhân quyền.
Trong nguồn tri thức toàn dân, phần chủ lực vẫn là các bạn trẻ trong và ngoài nước biết được trách nhiệm của mình là nối bước theo cha ông trên hành trình cứu và giữ nước đúng truyền thống chống ngoại bang Trung cộng và nội thù dân tộc là tập đoàn cộng sản Việt Nam.

Từ các bài học lịch sử qua cuộc chiến Việt Nam, các bạn trẻ trong và ngoài nước ngày càng thấu hiểu nguyên nhân và hậu quả cuộc chiến do tập đoàn cộng sản miền Bắc khởi xướng. Đã giết chết hằng triệu thanh thiếu niên miền Bắc trong cuộc chiến và triệt phá, san bằng nền đạo đức dân tộc Việt sau khi cuộc chiến chấm dứt. Sau 40 năm cộng sản thống trị toàn lãnh thổ, Việt Nam hôm nay là một xã hội hỗn loạn trên hầu hết môi trường sinh thái và nhân bản.
Nền giáo dục giáo điều tạo điều kiện cho bạo lực phát sinh thao túng xã hội phụ họa theo lực lượng cường quyền bạo ác gây tang thương cho nhân dân ở mọi nơi, mọi lúc.

Cuộc cách mạng văn hóa cũng cam go và đầy thử thách như cuộc cách mạng do các phong trào yêu nước đang diễn ra khắp nơi. Mỗi cá nhân của phong trào phải trực diện với kẻ thù hung ác, luôn muốn tiêu diệt sức đề kháng của tự do dân chủ phát sinh từ ý thức căn bản quyền làm người.

Để sống còn đúng nghĩa con người, quyền làm người được xác định từ những người dân bị chính quyền cướp đi tài sản, từ người trí thức bị cơ chế Đảng buộc phải đi theo con đường chủ nghĩa phản quốc và mị dân, từ nhân sinh đòi hỏi quyền được sống trong an vui và tự chủ, từ thế hệ trẻ muốn mở rộng tầm nhìn vào thế giới tự do... Nhưng tất cả đã và đang bị gọng kềm độc tài của chế độ siết chặc và đè nén. Cho nên sự bùng phát để thoát ra khỏi ách thống trị là lẽ đương nhiên và tất yếu, khi con người cần phải được đứng đúng vị trí làm người.

Tôi muốn được làm người! Từ lời than van đến tiếng kêu thống thiết từ mỗi con người hay từ mỗi dân tộc đều làm cho nhân loại bàng hoàng khi nhìn vào nơi phát ra lời kêu cứu. Việt Nam đó, quê hương tôi bây giờ như thế đó. Các hội đoàn và tổ chức nhân quyền trên thế giới đau lòng và phẩn nộ cảnh báo. Thế nhưng tập đoàn cộng sản Việt Nam cứ phớt lờ, mặc cho dân nghèo đói, văn hóa suy tàn, đạo đức dân tộc bị hủy diệt theo chủ trương bất biến của cộng sản: ngu để trị, đói phải theo, sợ hãi phải im lặng!

Cuộc thống trị của cộng sản hơn 70 năm trên đất Bắc và 42 năm trên toàn cõi Việt Nam, đã đưa đất nước Việt Nam vào thời kỳ hỗn loạn và băng rã toàn diện nền văn hóa dân tộc và nhân phẩm con người. Sự rối loạn xã hội đồng thời với sự khuynh đảo của bọn Hán nô nhập cư theo thỏa thuận của Việt cộng và Trung cộng nhằm chiếm hữu từng phần các vùng đất Việt Nam. Báo động toàn dân về thảm họa diệt chủng và mất nước.

Từ lời kêu cứu tôi muốn được làm người đến nổi đau về thảm họa diệt vong, mỗi người dân Việt cần phải hợp lực vùng lên thực hiện cuộc cách mạng để cứu chính mình và thế hệ con cháu mình thoát khỏi cuộc thống trị tàn khốc của cộng sản Việt Nam. Không còn chế độ cộng sản, Việt tộc sẽ vươn lên, đất nước sẽ phú cường. Đó là việc tất yếu mà mỗi người dân có trách nhiệm phải làm đối với quốc gia, dân tộc.

Mùa Xuân 2017 với bao kỳ vọng mong chờ từ khắp nơi vào sinh lực của toàn dân vì tiền đồ tổ quốc. Mùa Xuân hy vọng tự do dân chủ được tái lập trên quê hương Việt Nam với cuộc cách mạng nhân bản được phát động từ quốc nội và sự yểm trợ tích cực của tập thể người Việt hải ngoại.

Cao Nguyên

Thư Viện

Kỷ Niệm - Giới thiệu tác phẩm

  THƯ MỜI THAM DỰ Chương Trình Giới Thiệu các tác phẩm của Cao Nguyên Kính mời Quý Đồng Hương, Quý Thân Hữu tham dự buổi "Giới Thiệu cá...