Hiển thị các bài đăng có nhãn Thân Hữu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thân Hữu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2026

MẸ ƠI! MẸ ĐÂU RỒI

 MẸ ƠI! MẸ ĐÂU RỒI

 



Hôm nay ngày Vu Lan
triệu triệu đóa Hồng Vàng
dâng lên Trời Kính Mẹ
trong thương nhớ vô vàn

Con mãi muốn được kêu
Mẹ ơi! Ơi ... Mẹ ơi!
dù bây giờ Mẹ đã
b
ảy - mươi - năm xa rồi


Vẫn là tiếng Mẹ ơi
gọi suốt qua dòng đời
từ thân còn đỏ hỏn
đến lúc về theo Người

Nhớ Người lắm! Mẹ ơi!
Mẹ ơi! Ơi ... Mẹ ơi!
Con còn kêu mãi mãi
trong từng bước không rời

Mẹ ơi! Ơi ... Mẹ ơi!
sữa Mẹ để đâu rồi
con vẫn thèm bầu vú
chứa yêu thương tuyệt vời

Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi !
 

Cao Nguyên 

---

Sáu năm trước tôi đọc được bài thơ của anh thi sĩ Cao Nguyên có tựa đề "Mẹ Ơi Mẹ Đâu Rồi"
Lời thơ rất chân tình đầy cảm xúc. Đọc mà mắt cứ cay sè nhòe nhoẹt. Nên phổ thành ca khúc với hy vọng chia sẻ cùng tác giả bài thơ.
🌹 Vu Lan Này, Bạn Còn Mấy Mùa Hoa Cài Trên Áo?
Vu Lan về, xin cho mỗi chúng ta một phút sống chậm lại để nhớ về cội nguồn...

* Ai còn cả Cha lẫn Mẹ: Xin chúc mừng bạn vì đang sở hữu gia tài vô giá nhất đời. Đừng đợi đến khi muộn màng mới nói lời yêu thương. Hãy ôm lấy cha mẹ, trò chuyện nhiều hơn và trân trọng từng khoảnh khắc còn được ở bên họ.
* Ai đã mất Cha hoặc Mẹ: Dẫu cài lên ngực bông hoa hồng hay trắng, hãy tin rằng tình yêu của người vẫn luôn theo bước và soi sáng cho bạn mỗi ngày. Hãy sống thật tốt như một lời tri ân sâu sắc nhất.
Mong rằng bài hát này sẽ thay lời muốn nói, chạm đến góc nhỏ dịu dàng nhất trong tim bạn mùa hiếu hạnh năm nay:


Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

Thi sĩ Cao Nguyên và tâm tình " Thao Thức"

 

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2025

Tuyển Tập Thơ Văn Bến Trăng

Tuyển Tập Thơ Văn Bến Trăng



Lời ngỏ
Hội Quán Bến Trăng được thành lập từ mối giao tình thân quí với các Anh Chị Em mà Cao Nguyên đã biết trong sinh hoạt Văn Học Nghệ Thuật trên các trang web trong nhiều năm qua. Đặc biệt, do Duyên đưa và Tâm định, Cao Nguyên đã được hạnh ngộ với một số anh chị em văn thi hữu qua các lần gặp gỡ ở Washington DC, Maryland, California, Atlanta...
Trong giao tình có được với niềm ưu ái mà các anh chị em dành cho Cao Nguyên, đã gợi ý cho Cao Nguyên về việc nối kết vòng tay thân ái để thực hiện một tuyển tập thơ văn.
Các anh chị em đã gợi ý rằng, thời gian đặt trước chúng ta khá nhiều những ưu tư trong cuộc sống riêng mình và với người, trong dòng đời luôn mang sự cảm khái: "những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ?". Hỏi người, chính là hỏi ta. Bởi một lúc nào đó, những người thân thương của chúng ta cũng hỏi như vậy, khi bất giác nhớ về chúng ta đã nơi cõi-xa-vời. Sao không lưu lại cho những người thân thương của chúng ta một chút hồn? Dẫu chung riêng, vẫn là điều nên có.
Là một người cầm bút, tâm tư chúng ta đi xuyên qua không gian, thời gian để gặp từng bối cảnh lắm lúc cuốn ta vào sự xúc động khó ngăn dòng nước mắt. Bối cảnh từ chính ta: tình yêu, thân phận; từ những thân thương của ta: những hệ lụy máu thịt và huyết thống; từ quê hương ta: từ chiếc nôi và lời ru của mẹ, vạt đất thơm và luống cày của cha, đến những bến bờ của dòng sông quê Nội, Ngoại... Quá nhiều, quá nhiều thứ... Dẫu viết suốt đời vẫn chưa cạn ý, mà đã viết, không chỉ viết với riêng ta, còn kể cho thân thương nghe những điều chúng ta cảm nhận từ một thuở đã qua, từ một thời đang có... hàm chứa trong Văn, Thơ mà mỗi người chúng ta đã và đang ủy thác lòng mình.
Dẫu gì thì trong tất bật dòng đời, ta còn một cõi-bạn-ta để tới lui
hàn huyên tâm sự, rỉ rả chuyện buồn vui, khi bóng chiều lướt ngoài khung cửa. Chợt nghĩ: Sao ta không còn mãi bên nhau những tấm lòng tri kỷ? Thú vị, thú vị lắm! Vậy thì làm một điều gì đó cho hôm nay, để mai còn nhớ lại. Thế là hình thành một lời ngỏ, cũng là lời mời bạn-ta ngồi lại với nhau trong một góc đời có hình tượng rất thơ: Bến Trăng!
Lời mời chuyển đi, rất may bạn-ta nhiệt tình hưởng ứng một cuộc hành-văn về với Bến Trăng, để chúng mình còn mãi bên nhau, trong một tuyển tập thơ văn mà bạn đang cầm trên tay. Cũng cám ơn tất cả những ai đang ưu ái và trìu mến nhìn những con chữ lướt qua, để bất chợt đồng cảm gọi lên: "cho mình còn mãi bên nhau với!". Nếu đưọc vậy, Tuyển Tập Thơ Văn Bến Trăng có cơ may nối tiếp những số tới với đông đảo bạn-ta hơn, theo như ước mong của những bạn-ta hiện có mặt trong tuyển tập này.
Cám ơn sự tri tình của bạn-ta và thân hữu gần xa với Bến Trăng, nơi hội tụ những thân thương với chân tình chữ nghĩa.
Trân trọng,
Cao Nguyên
---
Tác giả trong Tuyển Tập Bến Trăng
Ấu Tím
Cao Nguyên
Chiêu Hoàng
Dã Quỳ
Đặng Lệ Khánh
Đông Nghi
Hà Phương Hoài
Hồng Vũ Lan Nhi
Linh Đắc
Ngọc Anh
Nguyễn Ninh Thuận
Nguyễn Thị Tê Hát
Nguyễn Văn Tân
Như Thương
Phan Anh Dũng
Phan Tấn Hải
Phan Tưởng Niệm
Sapy Đi Đi
Sapy Nguyễn Văn Hưởng
Sông Cửu
Sương Mai
Tràm Cà Mau
Trần Kim Bằng
Trương Ngọc Bảo Xuân
Việt Dương Nhân
Vũ Hoài Mỹ
Vũ Hối
Ban biên tập: Cao Nguyên, Dã Quỳ, Ngọc Anh, Anh Dũng
Tranh bìa: Đông Nghi
Tranh phụ bản: Đinh Cường, Mùi Quý Bồng, Nguyễn Hùng Sơn
Kỹ thuật: Phan Anh Dũng
@

Bến Trăng
Bến đi đợi, Bến về chờ
vẫn Trăng vàng óng dọc bờ sông quê
đưa người thuở núi hôn mê
đón người từ nỗi nhiêu khê chập chùng
đổi đời vào cuộc rạng đông
theo người trẩy bước xuôi dòng trường ưu
mẹ chờ trước cửa ngã chiều
hong thơ ru lại mỹ miều tuổi con
mãi đời lưu dấu ngựa hồng
thời cha hào phóng nhập dòng sử thi
Trăng còn sáng, Thơ còn đi
lòng căng sức gió, ngại gì Bến xa
trời xanh, sáng tỏa Ngân Hà
lâng lâng tâm ý giữa ta và người
chèo khua rộn nhịp trùng khơi
vỗ dồn sóng biếc, ngời ngời Bến Trăng!
Cao Nguyên

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2025

Ẩn Cư

 Ẩn Cư



Mai anh cùng chữ ẩn cư
rảnh, mời em ghé cội từ thăm anh
qua vừa quá quãng âm thanh
sẽ nghe chuông tịnh gõ cành liễu sương
giọt rơi thánh thót vô thường
mở ra lối dạo trong vườn chân như
trà đàm nơi quán đạo thư
thơ chờ em ướm bút từ phổ thanh!
Cao Nguyên
@
Em,
Nếu mai kia mốt nọ, anh thực sự có một nơi chốn để ẩn cư. Anh mong còn có cơ duyên hạnh ngộ với em.
Khi em đến, anh đưa em dạo qua khắp lượt những thanh cảnh, rồi mời em vào "đạo quán" uống trà, đàm đạo về những lẽ ta đi trên những con đường phải trải, về lẽ ta về những nơi chốn hằng mong!
Vào "đạo quán", nói thì nghe xôm như vậy, thực ra chỉ là vào một chái hiên, có cái bình phong là những cành trúc đan xen nhau, với lá biếc xanh ôm từng lóng trúc vàng óng mượt.
Mới giả dụ thôi mà anh thấy cả một khung cảnh tuyệt vời, có thể ca tụng đời với những dòng thơ cảm thụ về một nơi chốn vô hằng mà muốn có.
Mà có ai cấm được mình những ước mong muốn có, phải không em? Như hương vị trà anh mời em nơi đạo quán, có thể sự mẫn cảm nhắc em nhớ lại một làn hương nhẹ khó quên - hương sen!
Phải rồi, hương sen của hồ Tịnh Tâm, nơi mà em mong nhìn thấy lại cả bóng mình cùng với búp sen hồng trong sóng nước lung linh những cụm mây.
Khung trời thơ ấu xa lắc đó mãi vương hoài trong nỗi nhớ tụi mình.
Thuở Ấu đã xa, thì giữ Thơ ở lại cho ta còn chút thi vị của đời. Vậy là anh cùng chữ ẩn cư, và chỉ có chữ mới làm em nhớ lại, hay khi em về thăm, sẽ thấy như chính mình đã từng ở đấy, bên anh. Như bây giờ, em vẫn bên anh trong một cõi riêng - cõi phối âm của chữ nghĩa vô hình mà say đắm.
Mỗi ngày, một chút lãng đãng trong thơ, cũng là hạnh phúc - Nguồn hạnh phúc ngoài tầm hủy diệt !
Cao Nguyên
__
Diễn đọc : Tà Áo Xanh

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2024

HỒN THƠ CAO NGUYÊN

CHUYỂN BIẾN TRONG KHÔNG GIAN

VÀ HỒN THƠ CAO NGUYÊN

 

Thưa Quý Vị:

Hôm nay chúng ta tới đây để gần gũi, hội nhập không gian và hồn thơ CAO NGUYÊN. 

Riêng việc Tác Giả dùng bút hiệu CAO NGUYÊN đã hội nhập một lãnh vực sáng tạo rất thi vị, khi ẩn dụ và hoán dụ hai ý niệm CAO và NGUYÊN trong nguồn phát khởi thi ca.

CAO, nghĩa Hán Việt là ở phía trên, thanh cao, hàm ý sự vượt trội.

NGUYÊN có nghĩa là trọn vẹn, nguyên vẹn, hoàn chỉnh, đầy đủ, không thiếu sót.

Do đó, bút hiệu CAO NGUYÊN đã ngấm ngầm phác hoạ sự lồng chiếu và chuyển biến của hai phạm trù “cao” và “nguyên” trong quá trình sáng tạo thơ, từ ngoại cảnh tới nội tâm của tác giả.

Về thuần lý, chúng ta có thể nghĩ rằng với bút hiệu CAO NGUYÊN, thi sĩ sẽ hoàn tất những chủ đề cao siêu, những ca tụng niệm vĩ đại, theo cảm hứng vuông tròn, tích cực, hoàn chỉnh, trọn vẹn.

Nhưng không, thơ Cao Nguyên luôn luôn ở thế động, luôn luôn chuyển biến giữa hai phạm trù “Cao” và “Nguyên, luôn luôn đối mặt giữa kết hợp và ly tán, đối nghịch trong một không gian mở, vô định, vô thường.

Có lẽ hiện tượng lồng chiếu đa dạng đa nguyên trên phát xuất đầy đủ ngay trong thi phẩm đầu tay, THAO THỨC, Dòng Thơ Lưu Vong (Cao Nguyên, Cội Nguồn 2014).

 

Ở đây, phạm trù “CAO” được xác định một cách đa dạng, khi hiển nhiên, thơ Cao Nguyên hội nhập mật thiết với vận mệnh quê hương xứ sở, với vũ trụ Đất Việt, với thân phận người dân trong nước.

Ngọn bút tôi suốt một đời muốn viết

về quê hương yêu dấu Việt Nam”

 (“Lửa Tim”,Thao Thức, trg 23)

 

Về mặt nhận định thời cuộc, từ nguồn gốc tới dòng tiến hoá lịch sử cận đại, đất Mẹ Việt Nam là dải sơn hà, là núi và sông, là biển và cát kết tụ thành mẫu mực âm dương linh thiêng, với “truyền thuyết Âu Cơ, kẻ lên non, người ra biển”, thì ngay từ khởi điểm hồng hoang đã khơi mào sữ tách biến, chia lìa trong không gian và thân phận dòng Bách Việt, và ngay trong thân phận người Việt chúng ta trong dòng lịch sử biến hoá, xung đột, đày đoạ.

 

Thật vậy, trong giai đoạn cận đại, từ 1954 tới 1975, đất Mẹ Việt Nam, vũ trụ Đất Việt từ cao siêu linh hợp, nay xiêu tàn, hoang dã, diệt vong:

 

“Đất vỡ mảnh, đời lầm than quá đỗi

hồng hạc bay cánh mỏi nhớ rừng ngô

trên phế tích quách thành chen cỏ rối

người trầm ưu, mùa đợi gió hong mồ

 (Thi Sử, THAO THỨC…trg 16)

 

Giang sơn đó từng là “Trường Ca Bi Tráng”,

 

Bạn chém sau lưng

Kẻ thù đâm trước ngực

những vết thương nhức nhối không ngừng

…vui thế nào, nước mắt cứ rưng rưng?

…Vỡ tất cả dưới khung trời huyền thoại

hồn chết điếng khi tầm tay với tới

chạm giữa hư không, dòng máu Lạc Hồng!

Triệu người chết vì những lời phản bội

Hội chứng Việt Nam chưa ngừng rỉ máu

 

Giang sơn đó nay điêu tàn

 

Vì ngọn lửa hận thù

đốt Trường Sơn linh hiển

đập vỡ tiếng cồng chiêng

Giàng ơi! Và Giàng ơi!

(“Tháng Ba Say, THAO THỨC, Trg 39)

 

Về thân phận con người trong tai ương chinh chiến, phạm trù cao siêu tổ quốc, khi nhận ra, hiểu tới, nghe thấy được, chỉ là

 

tiếng vỡ của xương, tiếng rách của da

tiếng thét của tim, của phổi

tiếng thở nấc trôi tuột qua hoang phế

tiếng nghẹn im lặng

xếp lớp dưới từng mảng

thời gian đặc quánh…

(Ấn Tượng, THAO THỨC…trg 17)

 

Thân phận con người lâm chiến, lâm nạn nay vẫn là

 

Sẹo đã lành mà vết thương nóng hổi

đầu đạn găm, còn bốc khói trong da

ta mơn nhẹ nghe hằng hà tiếng vỡ

chiến trường xưa mà ngỡ mới hôm qua

(“Vết Sẹo”, THAO THỨC…trg 26)

 

Những giọt lệ pha máu

từ tim

chảy xuyên qua mắt

cay đắng suốt trăm năm

(“Giọt Lệ Hồng”, THAO THỨC…Trg 31)

 

Có gì buồn hơn, Mẹ vì nước khóc

bốn nghìn năm khai quốc, núi sông nghiêng

xương chất đống, máu chảy tràn mặt đất

đời đắng cay, người chi biết căm hờn

 

Có gì buồn hơn, Mẹ vì đời khóc

Mua lợi danh, người rao bán linh hồn

(“Có Gì Buồn Hơn, THAO THỨC…Trg 60)

 

Như vậy, tới đây dòng thi ca Cao Nguyên hầu như đã mất đi bản thể “Nguyên” vẹn, đầy đủ sinh lực trong không gian đất Việt, trong thân phận hiện sinh dân tộc Việt.

  

Trong lịch trình tiến hoá nền văn minh hiện đại, thân phận con người rất bấp bênh. Về đại cuộc, chiến sự Việt Nam và những điêu linh hãm hại những dân tộc nhược tiểu trên thế giới hiện đại bắt nguồn từ sự xung đột siêu cường quốc, giữa quyền lợi khối tài phiệt quân sự (industrial military complex) và ý thức hệ đảng phiệt vô sản quốc tế.

 

Giải pháp và hy vọng tồn sinh của Việt Nam và của cả nhân loại là duy trì và khởi phát nền văn hoá đặc trưng khả ứng, khả thi của từng dân tộc, của từng hoàn cảnh nhân bản tự quyết.

 

Trong thế tận cùng của cuộc sống, khi con người mất đất, mất tự do, mất an sinh tự tại, mất chính nghĩa tôn giáo; khi cuộc đời lưu vong là cánh cửa bên đóng, bên mở, thì cuộc sống quyết liệt còn lại vẫn tiếp diễn bằng trí tuệ và tâm linh, bằng hy vọng và tình thương nhân loại, bằng kiến thức và sáng tạo nhân văn.

 

Cảm ơn tất cả những ai

Là người làm Thơ, viết Văn, viết Sử

Đã cho tôi những mẫu Ấn Tượng

giữa đời

Trước và nay

 

Phơi bày những mẫu Ấn Tượng

dưới ánh sáng thế gian

mỗi Ấn Tượng như một chứng tích

đặt quanh cột mốc thời gian

Nhào nắn những Ấn Tượng

Trưng bày trong một góc Sử Thi

Cũng chỉ vì muốn

Con cháu có dịp đi qua

ngắm nhìn và hiểu…

(“Ấn Tượng”, THAO THỨC, trg 17-19)

 

Như vậy, ở mặt phản diện hồi lực, cho chính mình và thế hệ mai sau, thi ca Cao Nguyên vẫn dẫn giải một tia nắng đột phá bóng tối của quá khứ, để hội nhập luồng ánh sáng nhân văn và tâm linh của nhung nhớ, của nuối tiếc, của sáng tạo, của trọng vọng.

 

Với những cơ hội đó, phạm trù “NGUYÊN” bỗng hội nhập kích thước cao siêu, linh hiển của nguồn gốc tồn sinh, khi con người dù tàn phế, bất toại, vẫn nhung nhớ đất mẹ như một không gian cao đẹp, gan vàng dạ sắt, không dao động trước mọi khó khăn, thử thách:

 

Nhớ từ đỉnh Trường Sơn hùng vĩ

đến chân đê ruộng nước U Minh

dẫu mỗi chặng đi, từng cơn bão nổi

giữa lửa tin yêu vượt nỗi điêu linh

 

Thương nhớ quá một quê hương bất tử

mẹ hiền ơi! Sông núi Việt Nam ơi!

Tiếng gọi nhớ từ đứa con viễn xứ

vút lên trời bằng lưa của tim tôi!

(“Lửa Tim”,THAO THỨC, trg 23)

 

Con người trở thành trục nối từ đổ vỡ tới nguyên vẹn; từ bất toại, tới tình yêu chân thật, hướng thượng, tới lý tưởng toàn mỹ.

 

Rủ em trẩy bước về nguồn

Hong lên cho rực sáng hồng tình quê

cầu tre rung nhịp đi về

võng khuya kẽo kẹt vỗ về đời con

 

Vẫn là nước đẹp non xinh

Cho quay quắt nhớ bóng hình Việt Nam

tặng em tình khúc tơ tằm

ươm thân óng ả con Rồng cháu Tiên.

(“Về Nguồn”, THAO THỨC,…trg 38)

  

Cảm ơn Mẹ

Đã cho con được gặp

những tấm lòng thao thức

giữa hôm nay

trên phố người

ly rượu đắng trên tay

ba mươi năm

chưa bao giờ uống cạn!

(“Những Tấm Lòng”, THAO THỨC…Trg 62)

 

Thơ Cao Nguyên vừa là nhận định sáng suốt, hiện thực về mặt trái của cuộc sống quá văn minh máy móc, quá tham lam, quá độc ác của quyền lực vị kỷ phi nhân, phi nghĩa. Đồng thời, vừa là dòng thao thức kết tụ thành cao vọng tự chủ, tự tin về sự sáng suốt của tư tưởng chân chính, của tình người, như một điểm son cao siêu, nguyên vẹn.

 

Phải chăng THAO THỨC, Dòng Thơ Lưu Vong của Cao Nguyên là một song đề lưỡng thể, giữa mất và có, giữa thất vọng và cao vọng, giữa say và tỉnh trên con đường diễn tiến tới chân thức, tới phẩm giá nhân bản, nơi chúng ta chuyển lực gần nhau, từng bước một, từng hy vọng vô thường, mở rộng.  

Khi chúng ta còn thao thức, còn ý niệm, còn ao ước, còn hy vọng, không gian sinh tồn chúng ta vẫn còn vượt trội, vẫn còn nguyên vẹn trong tâm người.

 

LƯU NGUYỄN ĐẠT, PhD, LLB/JD, LLM

Michigan State University

28 September 2024 


Thư Viện

Kỷ Niệm - Giới thiệu tác phẩm

  THƯ MỜI THAM DỰ Chương Trình Giới Thiệu các tác phẩm của Cao Nguyên Kính mời Quý Đồng Hương, Quý Thân Hữu tham dự buổi "Giới Thiệu cá...