Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2022

Những Điều Không Thể Quên

 




Những Điều Không Thể Quên

Rồi Tháng Tư cũng qua. Đau Thương rồi cũng lắng.
Rồi hiện tại cũng qua. Khi mở cửa vào tương lai.
Nhưng chắc chắn một điều không thể tách rời quá khứ khỏi cuộc đời mình, nhất là quá khứ của một cuộc hành trình đầy chông gai, cuồng lũ và bão lửa. Do bất trắc của thiên nhiên hợp cùng sự cuồng nộ của lòng người dậy lên dòng đời nghiệt ngã!
Quá khứ của một thời như vậy làm sao quên? Biết nhớ là đau thương, nhưng muốn quên là không thể. Quên là tự phản bội với chính mình, phản bội với những người cùng đồng hành trong thời nghiệt ngã đó. Quên là từ chối trách nhiệm của một người dân đối với quốc gia, dân tộc. Thấm thía hơn là mình cố tình đốt cháy căn cước tị nạn, trong đó có cả lời thề và lời xin lỗi. Xin lỗi quê hương đành đoạn rời xa mang theo tâm niệm hi sinh vì tổ quốc. Đồng thời xin lỗi quê hương thứ hai đã cưu mang mình về một lời thề hiến định của một công dân nhập lưu dòng sống mới.
Mai Ba Mươi, bữa nay Hai Chín
ta đếm thời gian câm nín ngược dòng …!
Đúng, ngày mai 30 tháng 4, một điểm mốc thời gian của lịch sử Việt Nam đỏ au nước mắt và máu của bao nhiêu triệu người dân Miền Nam Việt Nam bị xé toạc phận người bởi quân cuồng nô phương Bắc. Một cuộc dìm chết cả đất và người dưới sức mạnh của bạo lực tàn ác. Không chỉ hôm nay, những người chung số phận lưu vong hồi tưởng và mặc niệm ngày lịch sử đau thương đó. Mà mãi mãi những thế hệ tiếp nối cần phải nhớ.
Chính vì những điều không thể quên, mà Tháng Tư vừa đi qua, tâm trí vẫn còn lắng đọng những u buồn trầm uất. Trong bất chợt mỗi đêm về giấc ngủ chưa yên, tình còn thao thức với những chung chia niềm thương đau với đất và người.
Ai đã từng thao thức về nỗi niềm chung khi nghĩ về những tháng năm xưa của 46 năm về trước. Từ cuộc sống của bản thân và gia đình trên một miền đất hiền hòa, an cư và thịnh vượng. Bỗng dưng bị cơn lốc đỏ cộng sản tràn qua gây đổ vỡ mọi an lành có được! Sự ly tán khởi đầu từ vượt đất, vượt biển xa nguồn, chấp nhận cuộc sống lưu vong, để mãi mãi nhìn về quê hương trong niềm đau bất tận!
Tôi và những đồng đội chiến binh Việt Nam Cộng Hòa, sau nhiều năm thi hành trách nhiệm vệ quốc an dân, bị cơn bão hận thù thổi bay đi tứ tán rồi xoáy cuộn vào những trại tù oan nghiệt.
Bao nhiêu năm sống trong các trại tù khổ sai, chúng tôi hiểu thân phận mình như một loài sinh vật bị đọa đày. May thay còn điểm tựa lương tri giữ mình đứng thẳng với sự yểm trợ niềm tin của gia đình và tổ quốc. Để có hôm nay được sống trên vùng đất tự do được gọi là quê hương thứ hai, vẫn mang trong tâm nỗi lòng người Do Thái dựng trong tim một dãi sơn hà.
Chính niềm tin và khí tiết chinh nhân đã thôi thúc những người lính già mà đồng bạn ví như những con ngựa què, lê bước chân mình trên hành trình dang dở để hiến thân cho cuộc sinh tồn dân chủ và tự do của gia đình và tổ quốc. Với may mắn đôi tay còn giữ được cây bút và ngọn cờ vàng ánh màu chủng tộc thiêng liêng. Dĩ nhiên chúng tôi luôn tự nhủ cần kiên trì ý chí, phải vượt qua những trở ngại khách quan như khi thoáng gặp những tấm căn cước tị nạn của ai đó vất bỏ trên đường.
Vẫn biết những mâu thuẫn và va chạm là sự tất yếu trong sinh tồn xã hội, nhưng lòng vẫn thấy băn khoăn khi vết mực vấp vào nghi vấn thường tình. Thoáng nghĩ vu vơ về bản chất con người rồi cũng nhòa đi khi ngọn bút chạm vào những vết thương xưa. Việc cần làm, phải làm, đâu có lớn lao gì so với những anh hùng hy sinh vì tổ quốc.
Viết là nhu cầu của cuộc sống, như hơi thở cần tiếp truyền đủ máu cho con tim còn nhịp khát khao dẫn lực chân tình về với ngày mai có thế hệ cháu con sẵn sàng tiếp nhận. Viết để chuyển tải từ hôm nay đến ngàn sau tâm tư của một người dân mất nước:
Đất không Nước và ta người tàn phế
Vói hai tay không thể chạm Quê Hương!
Hai tay không thể chạm Quê Hương, chỉ còn biết chạm Quê Hương bằng hơi thở nồng nhiệt của mình. Những hơi thở mang niềm hy vọng đốt cháy sự khắc nghiệt của dòng đời, làm tan rã lòng thù hận của “bên thắng cuộc”.
47 năm quá dài và quá đủ để người Miền Bắc thấu hiểu tấm lòng của Đất và Người Miền Nam. Đủ để những người cộng sản hiểu rõ ai giải phóng ai. Và ai thắng ai khi nhìn thấu nỗi lòng nhân dân cả nước! Điều rõ ràng minh bạch là sự điêu tàn của cả Đất và Người trên quê hương do chiến tranh để lại. Tệ hại hơn những vết thương chiến tranh thay vì hàn gắn đã bị chủ nghĩa cuồng nô thù hận xé toạc ra tạo thêm điêu tàn trên quê hương.
Mỗi một gợi ý về niềm đau của đất nước, về nỗi thống khổ của người dân nơi quê nhà là mỗi trở mình thao thức. Gần ba mươi năm chịu cuộc lưu vong, bao nhiêu dòng nghĩ chảy tràn cảm xúc thương đau xuống ngòi bút. Hằng triệu con chữ ngậm ngùi vượt đêm thao thức bày tỏ cùng thế gian nỗi tủi buồn của một chinh nhân, vừa là nạn nhân và chứng nhân của cuộc chiến hai mươi năm khốc liệt.
Đời sống được tẩm liệm giữa những xót xa như thế đó, làm sao mà quên dẫu nhiều lúc nhủ lòng đừng nhớ nhiều sẽ chùng tâm và cạn nguồn sinh lực!
Cao Nguyên
---
Thủy Tiên diễn đọc:


Thứ Năm, 3 tháng 3, 2022

Bờ Môi Em Hồng Ánh Hỏa Châu

 BỜ MÔI EM HỒNG ÁNH HỎA CHÂU


khi chữ Tình viết trên báng súng
bờ môi em hồng ánh h
ỏa châu
trước cái chết không cần lý luận
anh hôn em - sẽ thật bất ngờ

khi nụ hôn còn trong nghi vấn
cuộc tình mình chấp nhận rủi may
bởi ai biết con đường số phận
chọn chiều nào tránh hướng đạn bay

khi cuộc chiến còn chưa ngã ngũ
em dễ dàng nhận thiệp báo tang
trong khoảnh khắc nụ hôn bị vỡ
giữa đêm đen còn gì cho nhau

khi cuộc sống bị đời bức tử
mong gì anh nhận được đóa hồng
em nghĩ đi - còn chi quyến rủ
trong tình thơ viết giữa chiến trường

@

bữa nay nhớ đêm tàn quá khứ
kể em nghe chuyện thuở hồng hoang
nhìn rõ mặt nguyên nhân viễn xứ
anh tưởng mình đang dạo nghĩa trang

chút hồn phách bạn bè còn lại
treo trên đầu huyền sử vinh quang
nên em nhớ những gì tồn tại
cũng chỉ là bèo bọt thời gian.

Cao Nguyên

Chợt Tháng Tư

 

chợt Tháng Tư

                                                         (Gửi Kim Tuấn và những người
mời nhau thơ rượu cùng thời hỏa châu)

Người ra đi bỏ tình trên núi
hồi âm thơ vọng cuối chân đèo
ơi Mang Giang, Phượng Hoàng, Ngoạn Mục (*)
vách đá buồn thao thức ru đời

Chợt Tháng Tư nhớ Người từ ấy
viết thơ trên chiến lũy Trường Sơn
mũi kiếm rạch chữ rờn rợn đất
đầu súng chao thơ vất lên nguồn

đêm Pleime nghe hồn núi hát
nhớ quá chừng khúc nhạc Người buông
thác Yaly vẫn cuồng sóng bạc
mà Chư Pao lạnh ngắt lòng thơ

Đồi Đức Mẹ ta chờ Người đấy
về mà nghe hành khúc sương mờ (**)
ngồi uống rượu bên mồ cỏ dại
rót thơ qua từng dãy chiến hào !

Cao Nguyên
-----------------------
(*) Những tên Đèo nối Nha Trang-Darlac-Pleiku
(**) Thơ Cao Nguyên
(***)Pleime,Chư Pao, Yaly, Đồi Đức Mẹ...
những địa danh ở Pleiku

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2022

Rừng Ơi

 Rừng Ơi 

Viết xong đoản khúc “Nỗi Buồn Còn Đó”, nhìn lại những dòng chữ chính mình viết mà thương cảm dâng lên muốn làm nghẽn nhịp thở. Bởi vì nó thực quá từ mỗi hiện trạng về ngày tang thương 30/4/2015. 

Ai đã sống thực trên từng hiện trạng ấy, mới thấm thía nỗi đau của đất, của người. Cũng vậy, ai đã sống trong môi trường khắc nghiệt giữa núi rừng hoang vu canh chừng loài thú dữ, mới thấy được nỗi đau khi rừng bốc cháy, màu lửa đỏ và tro bụi thay thế màu xanh và sinh lực của lá cây. 

Khóc người, khóc đất nước bị mất là một tổng thể của tang thương là sự hiển nhiên. Khóc màu xanh của rừng bị đốt cháy chỉ là một mảng nhỏ của tổng thể đó. Vậy mà người chiến binh xưa đã từng ngủ nhiều đêm trên lá mục của rừng già dưới chân dãy Trường sơn, bổng òa lên khóc chỉ vì những lời thơ gọi Rừng Ơi!  
“Mỗi khi đọc Rừng Ơi, tôi không nén được tiếng khóc. Cảm xúc tôi hòa nhập vào từng chữ, từng dòng thơ, tưởng chừng một phần cuộc sống của tôi bị đốt cháy, bị bứt lìa khỏi một kiếp người. Rừng và chúng tôi đã cưu mang lẫn nhau như chúng tôi đã cưu mang từng mảnh đất quê hương trong tim mình…  “…Tôi đã đọc bài thơ Rừng Ơi từ nhiều năm qua, đọc không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, cảm xúc tôi vẫn 
trào dâng, đọc đến lạc giọng theo tiếng khóc….

” Tiếng khóc của nhà thơ Lê Mai Lĩnh theo tiếng gọi trầm thống Rừng Ơi của tôi, không phải chỉ một lần . Nếu bây giờ tôi gọi điện thoại yêu cầu Lê Mai Lĩnh đọc cho tôi nghe bài Rừng Ơi, không cách chi Lê Mai Lình có thể đọc mà không nấc lên. Cảm xúc đó đã làm lòng tôi chùng theo, dẫu chúng tôi xa cảnh rừng bị đốt cháy đã trên 40 năm! Hơn thế, khi Rừng Ơi được cất lên với tiếng hát của người lính thủy quân lục chiến Duy Lynh, cảm xúc vỡ òa theo độ rung cảm thiết tha theo từng nốt nhạc do chính anh hòa âm.  

“Khi nghe tiếng gọi khản hơi bi thống từ Rừng Ơi, Rừng à ...  dội lại âm âm từ vách núi đã vỡ tan và nằm sâu dưới lớp trầm tích thời gian, tôi biết mình đã gõ đúng mạch tim của âm hưởng hủy diệt. Cánh cửa tâm linh mở ra toang hoác, khí lạnh núi rừng sặc sụa ù về làm đau thêm vết cắt chiến tranh…”! 

Có phải tôi bi điệu hóa cho một cung thơ hay không? Mời bạn cùng đọc lại Rừng Ơi và nghe tiếng hát của Duy Lynh để thẩm định một nỗi đau còn đó trong đời, của những người lính chiến bị bứt rời khỏi mảnh đất quê hương trong tức tưởi nghẹn ngào! Đây cũng là một điệp khúc của Nỗi Buồn Còn Đó. Thẩm thấu qua thời gian và mãi mãi hiện hữu trong lòng người lưu vong còn ngoái lại quê nhà với nỗi tiếc thương vào mỗi độ Tháng Tư Đen!  Rừng Ơi!  
 
Cao Nguyên  Đông Bắc Mỹ - April 13. 2015  
 
&

Rừng Ơi 

cư dân cũ, từ vùng trời xa vắng
gọi rừng xưa, ta nhớ lắm - rừng ơi
thương mùa cây cúi đầu buồn tháng Hạ
lá chịu tang qua mấy chục năm rồi

lúc ta đi, rừng sâu còn ngún lửa
lửa hận thù, cháy quá nửa đời ta
cháy bỏng màu da, làm sao lành vết sẹo
chung niềm đau, ta chẻ máu nuôi rừng

nửa máu ta có giúp rừng sống lại
đất có mừng lá biếc nẩy chồi xanh
cây có vui khi chim về hái trái
hoa có cười cho hương tỏa vây quanh

ôi nhớ quá, rừng ơi! ta nhớ quá
cao nguyên xanh, hoa lá ấy - hồn ta
và cả máu chia cho rừng thuở ấy
nhắc ta về, dù bữa hẹn còn xa

về xem nắng ghẹo hoa tươi rói mặt
về thăm cây lành hẳn vết thương chưa
về ngồi giữa nắng mưa nghe đất hát
khúc đồng dao từ những khát khao xưa

thơ ta đó, rừng ơi! ru chút nhé
ta chưa về thăm đất mẹ chiều nay
sợ hàng cây còn long lanh ngấn lệ
ta với rừng sẽ khóc giữa vòng tay

Cao Nguyên

 --- 

thơ : Cao Nguyên
phổ nhạc và trình bày : Dzuy Lynh 

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2022

Ký Ức Đau Thương

Ký Ức Đau Thương 

Ký ức đau thương từ kỷ niệm chiến trường đến ngục tù cộng sản.
Từ đoạn trường lưu vong đến nỗi lòng người dân Việt.
Những dòng nghĩ từ ký ức đau thương của một chiến binh Việt Nam Cộng Hòa suốt 50 năm qua đã ghi lại trong trong bài thơ "Những Lần Ba Về".

Những Lần Ba Về 

Lần ba về năm mươi năm trước
Mẹ bồng con ra đón ở đầu làng
Trên bờ đê ba hiên ngang bước
Bên vợ con như giữa buổi quân hành

Lần ba về bốn mươi năm trước
Áo lính vắt vai giày trận cầm tay
Mẹ hỏi ba ai còn ai mất
Ba lắc đầu buông tiếng thở dài

Lần ba về ba mươi năm trước
Đưa tặng con chiếc lược tự ba làm
Duy nhất đó thứ mà ba có được
Sau mười năm lao động khổ sai

Lần ba về hai mươi năm trước
Ba cùng con so tóc bạc màu
Hai thế hệ khác gì đâu chứ
Ưu tư nào mà chẳng giống nhau

Vài năm tới nếu ba không về nữa
Chỉ cần ba cho con nụ cười
Như truyền cho cháu con ánh lửa
Của niềm tin yêu thương một đời 

Cao Nguyên 

Cảm nhận sự đau thương qua bài thơ, nhạc sĩ Đình Dương đã phổ nhạc và trình bày tại Việt Nam năm vừa qua. Hôm nay chúng tôi nhận được video mới với tiếng hát của Thủy Tiên là hậu duệ của Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa. 

Qua bài thơ, Thủy Tiên đã nhớ lại kỷ niệm của Ba mình khi ở trong nhà tù cộng sản đã từng tự tay làm những chiếc lược thật đẹp bằng mảnh nhôm cho Me, cho các anh chị và đan cho Thủy Tiên chiếc mũ xinh xắn bằng lá buông. Ký ức đau thương gây xúc động và Thủy Tiên đã cất tiếng hát qua từng nốt nhạc của Đình Dương  

Khi tiếng động của không gian và thời gian giao nhau trong ký ức  đầy cảm xúc phối hợp thành những âm thanh ngân lên chạm vào bất cứ một lặng im nào của hồi tưởng cũng chấn động tâm thức những người trong cuộc
Hai thế hệ khác gì đâu chứ
Ưu tư nào mà chẳng giống nhau 
Đúng là những ưu tư không hề khác nhau, khi cha con cùng chung sinh mệnh của những người luôn tâm niệm về trách nhiệm của mình với quê hương thương yêu .
Thân mời các chiến hữu cùng nghe lại ký ức đau thương vẫn còn ngời lên niềm hy vọng: 
Vài năm tới nếu ba không về nữa
Chỉ cần ba cho con nụ cười
Như truyền cho cháu con ánh lửa
Của niềm tin yêu thương một đời 

---

Những Lần Ba Về 
Thơ: Cao Nguyên / Nhạc: Đình Dương / Trình bày: Thủy Tiên 


Những Đóa Hoa Tình

 Những Đóa Hoa Tình

(Tưởng nhớ Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích)
Đầu Tháng Ba, miền Đông Bắc Hoa Kỳ chưa thoát khỏi những cơn gió lạnh Mùa Đông, máy sưởi vẫn còn rì rào phả ấm vào lúc đồng hồ bật lên một nấc theo nhịp gõ Mùa Xuân.
Anh ra đi giữa lằn ranh Đông - Xuân, giữa lạnh và ấm của Đất và Người. Nắng chưa đủ độ hồng như những đóa hoa từ thân bằng quyến thuộc, từ chiến hữu và văn thi hữu đem đến tặng anh, long lanh đủ các sắc màu mà hoa có được nhờ hơi ấm của tình người.
Tâm trí tôi thầm thì cùng anh, níu ngọn bút xuống ngoằn nghèo trên mặt giấy những vòng chữ như khi tôi nhặt những cánh hoa rơi quanh bờ huyệt thả bay xuống chạm nóc áo quan vốn đã ngập đầy những đóa hoa tình quanh một lẵng hoa hồng rực đỏ có cài giải băng trắng ghi dòng chữ "Của Bé Tặng Anh". Bé Hợi của anh đó - Tình của Chị gởi cho anh quá tuyệt vời. Tuyệt vời như lời cuối của Chị nói theo giọt nước mắt rơi trên những đóa hoa: "Anh an nghỉ nhé trong lòng đất Mẹ, lòng đất không hề phân biệt là đất quê mình hay đất quê người".
Đứng bên Chị, tôi nghe rõ điều đó. Nhìn những hạt cát bám trên cánh hoa tôi vừa nhặt, dẫu biết sau nở sẽ tàn, sau hợp sẽ tan, mọi sinh thể rồi cũng về với đất theo chu kỳ sinh tử hằng nhiên, nhưng mắt mình không ngăn được dòng lệ xót cay!
Nhớ năm kia tôi viết bài "Vãi Chữ Lên Trời" tiếp theo bài "Rải Tro Theo Gió" của nhà văn Nguyễn Tường Thiết về những hạt tro của di thể tướng Ngô Quang Trưởng thoát bay từ đỉnh đèo Hải Vân xuống lòng biển rộng. Hôm nay những cánh hoa thoát bay từ những bàn tay thân thương xuống lòng huyệt lạnh, chỉ khác ở dung tích mà không khác sự dung chứa theo lời nguyện cầu sưởi ấm hồn người đã giã từ nhân thế.
Đất hay Nước vẫn ôm trọn một đời người khi ra đi về cõi vĩnh hằng!
Lúc còn bên nhau, chỉ cần một nụ cười mỗi khi gặp cũng đủ thấy vui. Khi xa nhau, mới cảm thấy ngậm ngùi với bao lời muốn nói. Thế mới hay, sự nhớ thương còn sâu đậm hơn tình thân mến. Lời của trái tim đẹp hơn tiếng nói của vành môi!
Anh Bích ơi! Tôi còn đủ chất lãng mạn ngôn từ như anh đã từng trêu tôi phải không? Thật sự hôm nay tôi rất muốn viết gởi anh một lá thư tình chứa đầy ngôn ngữ của trái tim đã từng thổn thức suốt chiều dài hơn nửa thế kỷ lịch sử đau thương mà anh em mình đã dấn thân nhập cuộc bảo quốc, an dân.
Như thơ tôi viết tiễn biệt người chiến hữu năm xưa:
Vừa như mới ngã mũ chào
Mà phơ phất bóng chiến bào tầm xa
Ngựa giòn gõ vó bôn qua
Bụi hồng sương quyện lệ nhòa mắt cay!
Anh ra đi cũng quyện vào mắt người ở lại biết bao dòng lệ cay như vậy, anh ra đi đột ngột đến nỗi tôi không tin ở mắt mình khi nhìn anh nằm trong áo quan ở nhà quàn sáng nay!
Chữ nghĩa chứa chất liệu sử thi bao giờ cũng nhuốm nỗi buồn xa cội, rời quê. Muốn đột phá vòng khổ lụy bi ai, cần những lời ca dõng dạt như Người Nguyễn Đức Quang hát vang trong không gian lộng gió:
".. Ta như nước dâng, dâng tràn có bao giờ tàn
Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang
Ôm vết thương rỉ máu, vẫn cười dưới ánh mặt trời!"
Anh cũng đã cười dưới ánh mặt trời qua bao cuộc đổi đời nghiệt ngã từ Bắc vào Nam, từ quê nhà ra hải ngoại. Tiếng cười của anh tiếp truyền theo lời anh nhắn gọi tuổi trẻ lên đường phục hưng Tổ Quốc. Tiếng nói của anh lan tỏa trong không gian ba chiều chứa biết bao tâm huyết của một người suốt đời vì nước quên mình.
Chính những khẳng khái của ngôn tự bật lên từ trái tim nhiệt nồng của anh qua những bài thuyết giảng về sự tồn sinh nhân ái chuyển lưu vào mạch sống thế nhân, đã làm mọi người thương tiếc khôn nguôi khi anh ra đi. Ra đi mà hiện hữu, bởi di sản nhân sinh anh để lại cho đời còn đẹp mãi.
Tổ Quốc luôn sinh động dưới màu cờ vàng, mãnh lực của dân tộc chuyển mình xây dựng lại quê hương phát khởi từ một phần của di sản ấy. Những đóa hoa tình của những người thân thương đang trao tặng anh hôm nay, có chứa cả nước mắt và lời nguyện cầu anh mãi bình yên và tiếp trợ cho những sinh lực mới đang nẩy mầm sống đẹp cho mùa Xuân Dân Chủ trên quê hương Việt Nam.
Cao Nguyên
Washington.DC - 12/3/2016
@
Đưa Anh Vào Cuộc Viễn Du
(Kính dâng hương linh giáo sư Nguyễn Ngọc Bích)
Hôm nay mười hai tháng ba
đưa Anh Ngọc Bích đến nhà vĩnh an
nguyện lời theo khói hương trầm
cầu mong Tâm Việt thỏa lòng viễn du
Đời Anh vì Nước ưu tư
Tình Anh vì Đất vẫn cười thản nhiên:
đấu tranh mưu cuộc nhân quyền
phải như cây sống trên miền hạn khô
Vòng Tay Anh là bến bờ
sẵn lòng đón kẻ ơ hờ thế nhân
Trí Tâm Anh là tấm lòng
vị tha nhân ái khơi hồng lửa tin
Đời Anh rạng ánh bình minh
rọi trên biển đảo gọi nhân sinh về
với tình tổ quốc hương quê
nối liền mạch chảy sơn khê Lạc Hồng
Tim dừng đập trên Biển Đông
để luân chuyển nhịp vào trong đất liền
hòa cùng sông núi hồn thiêng
phục sinh hào khí Rồng Tiên anh hùng
Hợp lòng dân Bắc Nam Trung
cùng nhau khởi sự phục hưng sơn hà
lời tim nồng nhiệt thiết tha
Anh đi nhắn lại chung hòa yêu thương
Giữ gìn đạo đức kỷ cương
phát triển Hồn Việt muôn phương thấm truyền
Tự Do - Dân Chủ - Nhân Quyền
hành trình Anh mở còn nguyên lời mời!
Đưa anh vào cuộc rong chơi
tám mươi năm đã vì đời dựng xây
Anh đi nhưng mãi nơi này
Ân Tình Anh vẫn hằng ngày khắc ghi!
Cao Nguyên
Washington . DC - March 12, 2016
------------------------------
Tâm Việt là bút hiệu của Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích



Thứ Hai, 28 tháng 2, 2022

Chào Mùa Xuân

 



Chào Mùa Xuân

Chào Mùa Xuân. Mùa của những niềm vui từ lòng người khởi lên trên cỏ hoa vạn sắc của những Mùa Xuân Quê Mẹ có đầy đủ những ân tình và lễ giáo lưu lại từ ngàn xưa trong hân hoan chờ đón một giao thừa vào Xuân Mới đánh dấu bằng ngày Tết cổ truyền.
Thơ Văn Nhạc cũng vào Xuân với bao niềm hoan hỉ từ mỗi tấm lòng con dân Việt mong cầu một đất nước bình yên.
Nỗi háo hức của tôi mong một chuyển mùa từ Đông vào Xuân có nắng ấm, hoa tươi với tình đời nhân ái. Chứ không phải trong tâm trạng người lữ khách đi Tìm Lại Mùa Xuân trong khu rừng phong trụi lá nơi vùng Đông Bắc Mỹ buổi tàn Đông với nỗi băn khoăn:
có gì vui
trên bước lưu vong
có gì vui
trên miền đất lạ
có gì vui
trong Tết xa nhà
có gì vui
bạn bè trôi nổi
có gì vui
trong men rượu cay!
Sự rủ rê mơn trớn hồn thơ từ háo hức đến nghẹn ngào. Ôi ngàn thông xưa nơi cao nguyên đang hóa đá. Ôi Hồng Lĩnh, Ba Vì nay đã rêu hoang! Nên mãi Thơ chờ Xuân nở hừng đông trên mặt đất để được:
uống no một bữa khát khao
nước nguồn sông Mẹ ngọt trào đáy tim
nghe không em! triệu lời chim
reo vui tấu khúc Bình Yên Lạc Hồng!
Những thân thương chỉ còn trong luyến nhớ, bởi cánh tay trần không thể chạm tới dấu yêu xưa. Đành dùng cánh tay thơ vói qua hoài niệm để chạm mùa Xuân. Chạm vào mạch đất quê mình đã khuất xa từ thuở lưu vong sau cuộc đổi đời, để thoát khỏi những đòn thù hung hiểm của bạo lực. Những đòn thù đập nát tình người, vùi chôn phẩm giá. Tàn phá cả một nền văn hóa Việt Nam vốn được xây trên nền tảng lễ giáo và nhân nghĩa!
Nỗi khắc khoải nhớ thương Quê Mẹ đối với người lưu vong, quật xuống dòng thơ những vết hằn u uẩn! Cho dẫu tôi đã chọn hướng nhân bản cho chữ nghĩa bước đi, đau thương và chua xót vẫn ẩn sau mặt nổi của Thơ. Viết từ quán triệt mà đọc như mặc niệm ngôn từ. Cánh thơ rũ xuống ngấm vào mạch đời những trầm khúc đau lòng. May còn chút hương thơ tỏa trong gió viễn phương nối nhịp tình người giữa hai bờ Đông Tây tạo nên nét sử thi làm quà đón Tết:
Em hỏi: Chào Xuân tình có biết?
thưa rằng: Tình vốn ở trong Xuân
nhờ nắng cành khoe mầm xanh biếc
nhờ em tình nở nụ cười xinh!
Để Thơ không lịm chết khi mùa Xuân hoài vọng chưa về. Tôi phải nhờ dáng thơ làm cứu cánh, giúp tôi đi nhẹ hẫng bước đời trên hành trình tìm lại mùa Xuân Văn Lang của giòng giống Lạc Hồng.
Thơ không chết vì Xuân còn sống mãi
Đời lại vui từ ấy có Xuân Thơ!
Phải rồi, tôi đang mong có một chuyển mùa. Với niềm mong quê hương được khởi sắc sau mấy chục năm lãnh thổ Việt Nam bị cộng sản thống trị, làm đất nước điêu tàn, văn hóa suy thoái, nhân văn và lễ giáo bị Hán hóa đến đau lòng.
chuyển mùa phá cuộc hôn mê
gọi người thức dậy hướng về tương lai
quên đen đêm, nhớ sáng ngày
giục Trời vỡ Đất, Người say Ân Tình
Từ nỗi cầu mong đến niềm hy vọng, tôi đã viết rất nhiều bài thơ gởi đến các bạn trẻ với ý thức tiếp truyền ngọn lửa đấu tranh chống bạo quyền, hưng phục quê hương như một sự trả ơn tiền nhân đã hy sinh máu xương bảo tồn nòi giống Lạc Hồng và kỷ cương quốc thổ Hùng Vương.
còn hối tiếc mùa xanh còn hy vọng
cầm trong tay cho chắc những niềm tin
chờ đất trở thêm một lần gieo hạt
mầm nỡ nào không mọc những chồi non!
Mùa Xuân mới, tinh thần phục quốc cần thêm nhiều hưng phấn dấy lên từ tâm thức của những người con còn yêu Nước, thương Dân, dù mình đang sống ở đâu:
nối tiếp bước cha ông, cùng đi tới
hãnh diện mình là giòng dõi Lạc Long
từng chặng đi, ngoảnh mặt nhớ phương đông
truyền tiếp lửa thắp hồng nôi văn hiến
thuở cha mẹ dắt dìu nhau vượt biển
thuyền xuôi dòng, nước mắt ngược vào tim
mong sông núi nương hồn người linh hiển
giữ cho thơm vĩnh viễn mạch quê hương
Rất mong các bạn trẻ vào Xuân trên hành trình nhân ái, thực hiện cuộc cách mạng nhân bản theo tiếng gọi quê hương:
Tiếng gọi quê hương
từ khát khao những tấm lòng nhân ái
gọi lên đường với nỗi thiết tha
hãy bước tới và cùng nhau đến
nơi chứa tình thương mến quê hương
Tiếng gọi quê hương
từ nguồn cội da vàng máu đỏ
chung nghĩa đồng bào huyết thống Văn Lang
chung một ước mong Nhân Quyền Dân Chủ
chung sức phục hưng đất nước Việt Nam
Chào Xuân mới của thơ tôi là niềm kỳ vọng vào thế hệ hậu duệ Việt Nam Cộng Hòa, luôn khắc ghi Tổ Quốc trong tâm:
Khi người lính già bước vào dĩ vãng
gởi những tâm thư theo bóng cờ vàng
nhắc nhở cháu con từng trang chiến sử
mong được tiếp truyền vinh dự chinh nhân
Gia tài cha ông chu toàn tâm huyết
hậu duệ cộng hòa tha thiết khắc ghi
tổ quốc trong tâm duy trì trách nhiệm
ân nghĩa quê hương ra sức bảo trì
Gìn giữ cờ vàng hồn thiêng dân tộc
suốt cuộc hành trình phục quốc vinh quang
thiết lập kỷ cương hòa bình độc lập
văn hóa bảo tồn truyền thống Văn Lang
Học lịch sử phải biết làm lịch sử
độc lập tự do không tự phát sinh
mà phải đổi bằng chính mình xương máu
vì non sông và tổ quốc Việt Nam
Khi tổ quốc gọi tên sẵn sàng đứng dậy
vui gì hơn làm người lính đi đầu
chiến đấu vì dân nghĩa tình nhân ái
dòng máu Lạc Hồng thắm mãi ngàn sau.
Lời Chào Xuân của tôi hôm nay là nỗi khát khao được nhìn thấy quê hương Việt Nam tươi đẹp trong tình Người và Đất với tất cả những tươi đẹp từ ký ức và hiện thực chung quanh khi mình bỏ cuộc lưu vong trở về Đất Mẹ thương yêu.
Niềm hân hoan trở về Quê Cha, Đất Tổ trong lời Chào Xuân hôm nay đang còn trong hoài vọng. Vui Xuân này cần nhớ Xuân xưa, nhớ những đau thương của đồng bào trên quê hương suốt nửa thế kỷ qua do tập đoàn cộng sản gây ra biết bao tang thương và đổ nát. Tang thương nhất là những ngày Tết Mậu Thân 1968, cộng sản dốc toàn lực xua quân đánh chiếm những vùng đất an bình của Miền Nam Việt Nam, bất chấp lệnh ngừng chiến. Cộng sản gây nên cuộc tàn sát đẫm máu nhất vào những ngày Tết Mậu Thân nơi cố đô Huế, mãi là cái tang chung cho hàng vạn gia đình, trong đó có gia đình tôi.
Những ai còn chịu cái tang chung này, xin đừng quên tội ác cộng sản. Xin đồng tâm họp sức cùng đứng lên thề quyết chiến lật đổ chế độ cộng sản, khôi phục thể thống Quốc Gia, bảo tồn lãnh thổ Việt Nam, tạo hạnh phúc cho Đồng Bào.
Hậu Duệ Việt Nam Cộng Hòa phải thấy tự hào khi nắm tay những người bạn trẻ trên hành trình hướng tới ngày mai. Để khỏi thẹn với chính mình từ lời tim ghi khắc và nhắc nhớ: Tổ Quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm.
Càng đau lòng bởi những tang thương của quá khứ càng phải phấn chấn đi lên bằng những bước chân hùng tráng vào hành trình nhân ái đang mở rộng để nghe ngân tấu bài sử thi ngạo nghễ lời huyết mạch Văn Lang:
Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại
Xương da thịt này cha ông ta miệt mài
Từng ngày qua
Cười ngạo nghễ đi trong đau nhức không nguôi
Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang
Trên bàn chông hát cười đùa vang vang
Còn Việt Nam
Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng
(Nguyễn Đức Quang)
Ôi triệu khối kiêu hùng trong lòng người dân Việt đang chờ được hát tiếp lời ngạo nghễ, với hành trang mới lên đường thực hiện giấc mơ của Cha, Ông trong sứ mạng bảo vệ Non Sông Tổ Quốc.
Chúc những người bạn trẻ đi lên trên hành trình mới đầy hưng phấn tạo khởi sắc cho Mùa Xuân Dân Tộc. Như tôi đang hăm hở Chào Mùa Xuân Mới.
Chào Mùa Xuân Quý Mão Đầy Hy Vọng
Cao Nguyên

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2022

Giao Thức

 Tưởng nhớ nhà văn chiến hữu Huy Phương 

(1937 - 2022)


Giao Thức 

(Thương kính tiễn bạn cùng thời
rời xa trần thế về nơi an bình)

như vừa mới ngã mũ chào 
mà phơ phất bóng chiến bào tầm xa 
ngựa giòn gõ vó bôn qua 
bụi hồng sương quyện khói nhòa mắt cay 

Người đi buồn rạn chân mây 
nhạc tình giao phối chương đài phù vân 
nghiệp duyên quá cuộc hồng trần 
kiếm cung biệt diện tần ngần sử thi 

rượu còn sóng sánh ngang ly 
mà Người đã khuất hương nghi ngút mờ 
đành ta rót rượu vào thơ 
mở đêm giao thức ngồi chờ đối âm ! 

Cao Nguyên

Thứ Năm, 24 tháng 2, 2022

Tâm Tình Cùng Các Bạn Trẻ

 


Tâm Tình Cùng Các Bạn Trẻ

Bạn thấy đấy, những bông hồng đỏ thắm vươn lên trên bầu trời xanh thẩm. Thật là đẹp phải không?
Những bông hồng nở từ một gốc hồng do tôi trồng và chăm sóc, sau vài năm đủ sức vươn lên trên cái giàn gỗ cao, đã cho ra những đóa hoa tuyệt vời.
Nhìn hoa, tôi liên tưởng đến những tài năng tuổi trẻ Việt Nam cho nở ra trên vạn dặm đất người những sáng tác cũng thật tuyệt vời.
Những con cháu chúng ta lúc rời Việt Nam tuổi còn nhỏ xíu, hoặc mới sinh ra khi Ông Bà Cha Mẹ đã an cư nơi vùng đất lạ được gọi là quê hương thứ hai. Nhưng những tâm hồn trẻ ấy đã không vì những yếu tố khách quan khắc nghiệt của cuộc sống mà quên cái nôi Văn Hiến Việt Nam.
... nối tiếp bước cha ông, cùng đi tới
hãnh diện mình là giòng giống Lạc Long
từng chặng đi, ngoảnh mặt nhớ phương đông
truyền tiếp lửa thắp hồng nôi văn hiến...
(Chúc Phúc - CN)
... Nghĩa trăm năm từng con Chữ nhớ
gọi vào Xuân rạng rỡ cùng đi
nối lời viết nồng nàn nhịp thở
Quốc Ngữ ơi ! Mãi mãi Xuân Thì
(Quốc Ngữ Xuân Thì - CN)
Cảm nhận được Chữ Nghĩa của Cha Ông như một tài sản vô giá, cần bảo trì và làm ngời sáng, bằng cách Học và Viết. Viết từ nguồn Nhân Ái Việt Nam, viết từ cảm thông những trăn trở của Cha Ông còn vương lại trên màu xanh của Núi Sông do nhẫn tâm của lòng người mà phai nhạt!
... em muốn hiểu Việt Nam bằng nhận thức
của một người không tham dự chiến tranh
có thể nào bằng ngôn ngữ chân thành
diễn tả hết những điều cần thấu triệt?
đời Cha khó, đời Cháu Con cũng khó
hiểu về mình không dễ phải không anh?
khi thế gian còn ngược đãi, bạo hành
thì lịch sử vẫn mãi là ... thế đấy ...!?
(Ngôn Ngữ Quê Hương - CN)
Không đâu, lịch sử vẫn đi lên và những tài năng trẻ sẽ tái tạo màu xanh cho Quê Hương. Như lời Chào Việt Nam của Phạm Quỳnh Anh.
Một lời chào hứa hẹn:
Em sẽ về để chào đón hồn em,
Em về chào nước Việt Nam muôn đời!
Tôi muốn gởi đến mỗi tài năng trẻ một bông hồng như lời cám ơn sự ghi khắc trong tâm mình một đất nước Việt Nam mãi mãi không quên. Một đất nước có bốn nghìn năm văn hiến được dựng xây bởi công đức của tiền nhân.
Cao Nguyên

Thư Viện

Việt Nam

  Việt Nam Việt Nam đất nước ba miền cùng chung nguồn cội mẹ hiền Âu Cơ Tổ Tiên xây dựng cơ đồ hiển linh hồn nước sắc cờ uy nghi Cháu con gì...