Thứ Ba, 5 tháng 12, 2023

Hệ Lụy

 Hệ Lụy

(gửi N.. và Nhãn Lồng
yêu nhau mà lỡ tơ hồng trăm năm)


Anh về bển mới qua
món quà đặc biệt
mai gửi xuống tặng em
nhắc thuở tình tha thiết
Chỉ mấy trái Nhãn Lồng
hái bên đồng quê Nội
đã gợi nhớ cuộc tình
của chúng mình thuở ấy ...
*
Bữa về thăm Long Xuyên
em mừng vui hỉ hả
(ảnh là con Chim Quyên
ưng Nhãn Lồng của Má)
(ưng nhau thì tao gả
ngặt mày chinh chiến xa
Nhãn Lồng còn nhỏ quá
không quen sống xa nhà)
Trầu cau chưa kịp tới
lửa khói đã tràn qua
Anh: nơi vùng ngục tối
Em: đợi bờ đảo xa ...
*
Không ngờ mình gặp lại
từ cõi muôn trùng qua
để anh mừng được hái
nhãn lồng từ quê Cha
Yêu thương nhau là quý
vợ chồng nghĩa với duyên
gọi tên từ hệ luỵ :
Nhãn Lồng ơi! Chim Quyên !
Cao Nguyên

Thứ Hai, 4 tháng 12, 2023

Trên Hành Trình Chữ Nghĩa

 Trên Hành Trình Chữ Nghĩa

Viết tiểu thuyết, hay truyện dài... lâm ly, bi đát thì tôi không có khả năng, còn viết về những chuyện tình đời thì có thể được, chỉ sợ không có người chịu xem. Viết trên online thì chắc khỏi mắc cỡ, mạnh dạn phóng bút.
Hôm nay, viết về một người em, có liên quan đến "Chữ Nghĩa" trên hành trình thơ của tôi. Đây chỉ là một cô em kết nghĩa, nhưng rất tận tình về những sai sót của tôi trong quá trình viết thơ, văn. Bởi cô em là một nhà "mô phạm" chính thống về nguyên tắc, thấy có chữ sai, có cái dấu đặt không đúng chỗ thì "chướng mắt không chịu được".
Khi trang Facebook này thành hình, tôi đưa một số bài thơ từ kho Chữ về các tiểu mục thơ, văn của tôi. Thì hình như ngày nào tôi cũng nhận được lời nhắn của cô em. Chẳng hạn như:
- Sao anh không sửa lỗi văn phạm và chánh tả trong các bài viết của anh? Kèm theo lời nhắn là một bài học căn bản về cách viết đúng cho một câu hay một bài thơ, một đoạn văn... Phải dể ý từng dấu phẩy, dấu chấm... Mồi ngắt câu, mỗi ráp đoạn... phải giữ đúng nguyên tắc hành văn, dù là thơ cách tân, hay ngôn ngữ thời thượng.
Tôi cũng biết cái phạm trù văn chương không thể dùng khái niệm để minh họa, mà là sự xác định cho mình một bút pháp dẫu riêng tư, vẫn nằm trong khuôn khổ chung quyết qua sự thẩm định của người đọc với sự đánh giá khách quan về tính thẩm thấu về trình độ văn hóa của người viết.
Nét chững chạc và sự thẳng thắn của cô em đã thuyết phục tôi "xoay chuyển" một thói quen đã thành nếp từ khi biết viết những dòng thơ, văn... theo sở thích của mình. Thế là tôi phải bỏ ra nhiều giờ để rà xét lại tất cả những bài đã viết hoặc post lên trang nhà. Sửa những lỗi thường gặp, nhân tiện, đọc lại những gì mình đã viết do những cảm xúc đột biến chuyển thành thơ mà không có bản thảo. Tôi thường viết trực tiếp trên "net", không thông qua "word shop", viết xong là đưa vào "kho", hay gởi vào các topic của tôi trên các trang web bạn.
Trong quá trình chuyển đổi "phong cách riêng", đôi khi tôi cũng bị "shock" vì cô em không chịu buông tha, khi tôi lấy cái phong cách riêng của tôi ra để bào chữa những khuyết điểm của mình. Với cách bào chữa nào, thì cô ấy vẫn nói: anh ngoan cố, và kiêu ngạo không đúng chỗ...
Mà tính tôi, thì nhiều người đã nhận xét là rất cố chấp và kiêu ngạo... Bây giờ sửa chữa có muộn không? Chắc là không, nếu tôi còn muốn tiếp tục viết. Dẫu là chỉ viết cho tôi và những người thân. Nhưng ít ra tôi cũng đã chọn được hướng đến, để không thấy mình đi trên con đường vô định. Tuy rằng tôi chưa đến được điểm phải đến, vẫn vô cùng cám ơn tấm lòng của cô em đã tận tụy vì thú vui của một người anh.
Cao Nguyên
@
Mời các bạn xem vài đoạn thơ bất chợt trên hành trình chữ nghĩa:
Bất Chợt
bất chợt trong đầu chữ vút ra
chớp mắt chưa đầy một satna
chỉ còn âm vọng trong tâm thức
đủ trỗ lên đời một ngó hoa!
*
áp tai vào ngực trái em
nghe tim thủ thỉ chân duyên thật thà
rộn mừng tâm thất nở hoa
lung linh sóng gợn giữa hằng hà đêm
*
em đâu hay lúm đồng tiền
sau vai em lúc nhìn nghiêng rất tình
muốn chạm tay sợ giật mình
đụng đuôi mắt nguýt sẽ thinh bặt lời!
*
em nghe hoa khóc chưa em
tiếng như trăng chạm lá mềm đọng sương
lời nào tả hết vô thường
ý nào diễn đạt tinh tường vô ngôn!
*
thỏng chân vào vực càn khôn
ưng không - sóng cũng xoáy tròn thế thôi
thản nhiên giữa sức hút đời
may tâm còn thắm tiếng cười thế nhân!
*
Sáng hối hả quảy gánh đời ra chợ
trưa về vui qua khoảng nợ trong ngày
mừng thấy bạn lưu dấu tình quán trọ
hồi bút chơi xem đó có vui lòng ...
Cao Nguyên
***
Mỗi rảnh rổi anh thích đùa với chữ nghĩa, cứ xáo lên, chuyển đổi ý vần là trải chút lòng mình cho bạn ngắm .
Mỗi lần chuyển đổi chữ, điều mình vừa viết có mới hơn . Thêm một game màu mới trên bức tranh đời của chính ta .
Viết để làm gì ư ? Là như thế đó . Trước sau chữ nghĩa vẫn một ân tình, hòa nhập được vào cái hồn của chữ, cái sắc của nghĩa trong bức tranh đời mình tự vẽ. Có thể là không gian hay thời gian chưa đồng lõa với sự giao cảm. Kiên trì chinh phục cũng là một thái độ sống vì chữ nghĩa.
còn biết bước giữa đời bóng tối
là còn tin le lói cuối đường đi
ra khỏi tháng năm sầu bi trời sáng
tha hồ nhìn dĩ vãng với tương lai
dĩ vãng ngắm cả ân tình cổ mộ
tương lai nhìn hoa trỗ giữa mầm xanh
khi mạch sống trong tâm còn gieo hạt
lo gì không ý bén những lời vui
còn nghe bạn tiếng cười trêu cợt gió
lòng chợt vui chữ nghĩa gõ hồn ta
em ghé đọc nở nụ cười đồng cảm
hạnh phúc về dẫu chỉ một sat-na!
Cao Nguyên

Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2023

Rồi Mặt Trời Cũng Mọc Ở Phương Đông

 Rồi Mặt Trời Cũng Mọc Ở Phương Đông



khi con khóc, mẹ không còn hạt sữa
chỉ nuôi con từng bữa với nước rau
phập phồng lo, sợ nước rau nhiễm độc
hoá chất đời, nuôi lớn tuổi thơ đau
tội cho con, sinh giữa thời khó nhọc
mẹ kiếm bữa ăn, tóc dễ bạc màu
mai mốt lớn, con làm sao đi học
chiếc quần rách của con, mẹ vá chưa xong
đừng khóc nữa, nằm yên nghe mẹ hát
từng khúc buồn, dòng lục bát của ba
người đã mất cả một thời khao khát
quê hương xanh với những bản tình ca
con sẽ lớn trên cung sầu rất thật
ca dao hồng im bặt những rung ngân
bầy chim bỏ lời ca trên mặt đất
hửng hờ bay, nhờ gió lốc nương thân
mai mẹ chết, đời vui không vướng nợ
tội con ngoan đã vỡ giấc mơ hồng
yên chí ngủ con ơi, đừng hoảng sợ
rồi mặt trời cũng mọc ở phương đông!
Cao Nguyên
@
As the sun also rises in the East
When you cry, Mom has no more breast milk
She can only feed you with some vegetable soup
feeling worried it may have been contaminated
by some chemicals with which you will grow
It’s a pity you were born in a hard time
when Mom has to toil away for a living day and night
How can you go to school when grown up ?
Your torn shorts have not yet been mended
Don’t cry, just lie still and listen to her singing
The sad ballads from Dad’s six-eight syllable verses
He has spent his lifetime dreaming of
a green homeland with beautiful love songs
You will grow up with the truthful melodies
of the folk verses sometimes stopped unexpectedly
The birds have left their twitters on the earth
flying away searching for a new heaven
One day Mom will die paying off her life’s debts
The pity is that your dreams have been cut off
Even so, just sleep and don’t be anxious
As the sun also rises in the East forever!
Nguyễn Hữu Thời

Chim Sầu Trốn Tuyết

 Chim Sầu Trốn Tuyết



Yên chí nhé - con chim sầu trốn tuyết
anh sẽ tìm hoa nắng sưởi hương em
đừng dẫm trên những nhánh vỡ sông đêm
dòng băng lạnh cuốn em vào giấc lạ
Ủ cho ấm lời tình nơi bến Hạ
quên đi mùa nghiệt ngã chảy qua mê
trăng mãi xanh trên sóng lá Đi - Về
sương Thu vỡ môi còn reo lấp lánh
Thương nhớ lỡ làm sao mình trốn tránh
nặng lòng hoài gồng gánh hạt tương tư
gió Đông lay chân tóc chẻ nụ cười
đêm lặng lẽ dấu buồn sâu mắt biếc
Thương em quá - Con chim sầu trốn tuyết
còn mang theo tha thiết những lời yêu
hăm hở anh gọi nắng cuối chân chiều
hong tổ ấm đón em về trước hẹn !
Cao Nguyên

Thứ Năm, 30 tháng 11, 2023

Đọc Thơ Tuệ Sỹ

 Đọc Thơ Tuệ Sỹ



Tôi thích đọc thơ ông Tuệ Sỹ
nghiệm thi ngôn tinh túy ân tình
tình Quê Hương chung sinh nguồn cội
tình Đạo tình Đời sáng rọi từ Tâm
Đạo và Đời vững bền chính khí
cùng lập thành hùng vĩ non sông
mỗi lời thơ của ông Tuệ Sỹ
như ngọn đèn chân lý Nhân Sinh
Cao Nguyên

"VIỆT NAM"💛 Kỷ Niệm 45 Năm Thành Lập Hội Người Việt Cao Niên


Việt Nam
Việt Nam đất nước ba miền
Cùng chung nguồn cội mẹ hiền Âu Cơ
Tổ Tiên xây dựng cơ đồ
Hiển linh hồn nước sắc cờ uy nghi
Cháu con gìn giữ bảo trì
Tổ Quốc Danh Dự vượt bi lụy đời
Không vì danh lợi nhất thời
Lãng quên Trách Nhiệm buông lơi nghĩa tình
Việt Nam truyền thống đẹp xinh
Vườn hoa chữ nghĩa lung linh sắc màu
Trí Tâm hòa hợp cùng nhau
Chăm sóc bảo quản trước sau vẹn toàn
Đất vui nhờ Nước dòng sông
Quanh năm tưới thấm ruộng đồng xanh tươi
Ngôn Ngữ đẹp nhất tình người
Đối nhân xử thế với lời nhã thanh
Cao Nguyên

Niềm Đau

Niềm Đau


tay muốn viết mà lòng như đã mỏi
vói được sao từng khát vọng bay cao
ta nhìn ta giữa trăm nghìn dấu hỏi
mai về đâu từ những nỗi niềm đau
đau từ thuở xa rời sông núi Mẹ
quê hương nghèo quạnh quẽ cả niềm tin
ai đã hỏi và ta từng kể lể
tháng năm buồn và mặt đất điêu linh
ta hỏi ta lặng im không tiếng vọng
lầm lì đi qua cuộc sống lầm than
thuyền nhân ái lướt ngang không sóng động
khung trời mơ lịch sử xếp từng trang
từng trang gợi nhớ thương từ dĩ vãng
người người đi vỡ rạn biết bao lời
vết thương vỡ máu buốt ngời dấu đạn
bạn bè xa thất tán giữa tim người
người đấy chứ – cố nhân ta ơi hỡi
dặm đường xa, thân gửi cõi người ta
nghe từng chặp xót xa dòng hệ lụy
đau thương oằn thế kỷ những thời qua
qua thời qua, trước sau đều vời vợi
niềm tin yêu sương khói có gì đâu
Cháu Con ơi! có nghe lời ta nói
trả lời đi – câu hỏi của niềm đau!
Cao Nguyên

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2023

Cà Phê Mùa Đông

 Cà Phê Mùa Đông

(tưởng nhớ họa sĩ Đinh Cường)
Lung linh nét vẽ diệu huyền
hòa vào thơ ngỏ lời chiêm nghiệm đời
nhập dòng sinh hóa rong chơi
thoát vòng thế tục giữ ngời tâm di
Ngắm tranh thấu cuộc vô vi
dường như tiếng sóng thầm thì trùng khơi
Về - Đi, nhã nhịp vu hồi
lắng trong tâm tưởng từng lời hạnh tâm
Cà Phê đắng giọt mùa đông
chợt buồng tim ấm lửa hồng yêu thương
còn ngắm tranh của Đinh Cường
là còn đau nỗi quê hương ngậm ngùi
Mượn anh vài nét tinh khôi
gợi lời thơ nhớ một thời gọi nhau
lặng yên một khoảng tim đau
tiễn anh về cõi ngàn sau hẹn tìm!
Cao Nguyên
------------------------------
Cà Phê Mùa Đông:
tranh họa sĩ Đinh Cường


Ơn Đời Còn Đó Tri Âm

 Ơn Đời Còn Đó Tri Âm


bấy lâu quen chữ với lời
đến nay mới được bữa ngồi nghe em
kể về những mảnh đời quen
đã gieo những nụ cười trên môi hồng
ơn đời còn thấy tri âm
lòng thôi hết cớ gọi trăm năm buồn
quê người hồi tưởng cội nguồn
dòng sông bến nước vui buồn chia đôi
gian truân bất quá một thời
bốn mùa luân chuyển đông rồi lại xuân
lẽ nào hoa cỏ chẳng mừng
núi sông vạn dặm rạng bừng nắng mai
mây hồng vẫn lửng lơ bay
trên xanh xanh biếc đông tây một vòng
ơn đời còn đó tri âm
kể nhau nghe những tấm lòng dễ thương
Cao Nguyên

Thư Viện

Tiếng Hát Tự Do

  Tiếng Hát Tự Do Tự Do! Ôi hai tiếng Tự Do! Chỉ hai tiếng ngắn gọn nhưng nhân loại đã và đang khát khao đi tìm bằng cả máu xương thân phận ...