Thứ Năm, 17 tháng 2, 2022

Lan


Lan

 hấp thụ đất trời thân bén rễ

kết tinh nhật nguyệt nụ đơm hoa
giữa rừng thẳm đóa khoe màu diễm lệ
trên lá xanh cành tỏa sắc hài hòa

là Lan đó, loài hoa ta đã gặp
từ núi rừng Việt Bắc tới Tây Nguyên
đời bao chặng qua buồn vui xuôi ngược
Lan bên ta thon thả gót hài tiên

ngắm Lan nhớ hương núi rừng đất Mẹ
nhờ có hoa ta còn cõi nguyên xưa
giữ lòng ấm qua mấy mùa quạnh quẽ
thơm dòng tình hệ lụy đã bao năm!

Cao Nguyên

Khi Nhà Thơ Cầm Búa

 

Khi Nhà Thơ Cầm Búa

khi nhà thơ cầm búa

là biết phải đóng con chữ vào đâu
để mắt nhân gian ba chiều đọc được
trong không gian vừa vặn trước sau
dù mưa nắng chông chênh
dù gập ghềnh thế sự

khi nhà thơ cầm búa
là câu chuyện ngụ ngôn
của kẻ cùng tử mở cửa hư không
cho những đứa con tinh thần
hào sảng rong chơi giữa cõi trời và đất
vượt qua bi tráng để tồn tại
vượt qua băng hoại để làm người
đứng trước gương soi chân thiện mỹ
chưa một lần khắc kỷ với từ tâm!

*

khi nhà thơ cầm búa
là khẳng định những tì vết
con chữ đi qua trên vách thời gian
còn long lanh giọt lệ hồng
từ những tấm lòng nhân ái
rót yêu thương
vào chữ nghĩa cưu mang

khi nhà thơ cầm búa
là tự nguyện dấn thân
vào công trình phát thảo từ những con tim
muốn gieo trồng trong vườn hoa đời
những đóa hoa tình bất tử
và khi những thanh từ tỏa âm
theo tiếng dương cầm hào sảng vút lên
cũng là lúc nhà thơ cất chiếc búa vào lòng
mỉm cười mãn nguyện
với câu chuyện ngụ ngôn
khi nhà thơ cầm búa!

Cao Nguyên 

---


Bài thơ viết từ cảm xúc khi cầm búa đóng những chiếc đinh

treo bảng giới thiệu tác phẩm "Chính Luận" của Trần Trung Đạo

Thứ Ba, 15 tháng 2, 2022

Người Em Đồng Khánh

 


Người Em Đồng Khánh

Ôi nhớ quá người em Đồng Khánh
biết khi mô về thăm Huế xưa
phố đẫm mưa, phượng chờ hong nắng
anh vắng em - khoảng lặng giao mùa

những giao mùa người chờ nắng ấm
Huế mãi buồn, mưa rả rích qua
cánh ve ướt, lời buồn thăm thẳm
qua bao năm - anh và em xa

xa từ hạ, chiến trường rực lửa
rời Cao Nguyên ra tuyến Đông Hà
ghé lại Huế, trường em đóng cửa
vội quá, anh không ghé về nhà

không ngờ đó lại là lần cuối
anh xa em, xa Huế thân thương
chỉ nỗi nhớ rất gần, rất mới
như bài thơ cài nón tặng em

(dễ thương ơi họ Công Tằng
mà thương chẳng dễ, tại răng rứa hè?)

dấu yêu ơi! lời tình còn đó
hương tóc thề theo gió bay xa
chiều Hương Giang sóng còn vàng rỡ
đàn Nam Giao sao lỡ cung buồn

ơi nhớ quá người em Đồng khánh
biết khi mô về thăm Huế xưa
dẫu phố đẫm mưa, phượng chờ hong nắng
anh gặp lại em rực thắm hạ hồng!

Cao Nguyên

 

Ẩn Tích

 

Ẩn Tích

đáy ngực em xưa, chỉ là vùng tối
thuở chữ anh chưa rọi lối tim chờ
chừ vết sẹo giữa tình cờ khẽ gọi
đã tượng hình thư tịch gối trong mơ

em từ đó thương tích sầu dĩ vãng
thôi cựa mình dưới năm tháng rưng rưng
khi thơ chảy nóng hực hừng đáy ngực
sáng trưng hồn tâm thức giữa mông lung

anh bảo đó, vũng chứa lời nước mắt
mỗi nhớ thương khai quật nỗi buồn vui
tên hạt lệ anh gọi em có thật
đang sẵn hờm trên khóe mắt chờ rơi

mỗi đêm em nghiêng lòng soi nguyệt bích
nghe sóng vờn khúc khích gợn tâm chao
hạt lệ nóng cũng trào lên thỏa thích
giữa lời thơ chứa ẩn tích ngọt ngào !


Cao Nguyên

 

Gọi Nhau

 

Gọi Nhau

gọi nhau em nhé, bằng tâm
về mai sau nhé, trong ngần bước đi
ý tình, thơ ngỏ xuân thì
lời đời, vút cánh chim di bạt ngàn

gọi nhau em nhé, bằng duyên
về mai em nhé, đường huyên náo mờ
tình gần, trong nẻo hương mơ
đời xa, lời giữa vật vờ khói sương

gọi nhau em nhé, vô thường
về mai em nhé, quên đường bụi bay
vui tình, ý uống lời say
mừng đời, thoát cuộc trùng vây thụ hình

gọi nhau em nhé, bằng tình
về mai em nhé, bóng hình nhập chung
ý thơ, hồng nở đóa mừng
lời đời, khuất tất sau tầng hạo nhiên!

Cao Nguyên 

 

Rượu Thơ

 

Rượu Thơ

sao em còn chưa cạn ly
mai kia thơ chết lấy gì để say
rượu thơ là cõi lòng này
ủ hương trăng mật từ ngày có em
ly tình huyền ảo mơ đêm
giọt nồng háo hức từ tim rót vào
rựng lời, rực ý, hồn chao
thơ nghiêng dòng chảy cho khao khát về
không say sao gọi tình mê
ru nhau đâu biết vỗ về nỗi chi
nồng nàn ơi! vị cuồng si
rượu thơ rót ngợp vào ly sóng tình
uống đi em, rượu thơ mình
giọt hồng chảy suốt qua tình khúc mơ
trộn chung vị đợi, hương chờ
uống cho say khước giữa giờ còn nhau
lỡ mai thơ chết còn đâu
muốn say, rượu đã ngập sầu, vỡ ly
nồng nàn thơ, rượu cuồng si
say mơ uống cả xuân thì tuổi em!
Cao Nguyên

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2022

Mùa Xuân Không Có Mặt Trời

 MÙA XUÂN KHÔNG CÓ MẶT TRỜI


thêm một ngày buồn nữa, Bé ơi
khi anh vừa viết xong niệm khúc
về mùa xuân không có mặt trời
và loài người vui trong tiếng khóc
nghe lầm than rong ca quanh đời

thêm một bài thơ không vui, Bé ơi
khi ý, lời mãi còn bối rối
về tin yêu giữa người và người
đã không vì chân thành mà tới
nên làm sao lòng vơi ưu tư

ngồi xuống đây cùng anh, Bé ơi
nghe lời thơ trôi buồn vời vợi
qua bao đêm thức đợi mặt trời
rồi nhìn ngày bình minh bão nổi
trong vòng quay đời qua xa xôi

hay thôi đừng nghe thơ anh, Bé ơi
sẽ vơi đi những dòng nước mắt
khi xuyên đêm đi tìm mặt trời
tìm giữa đời nụ cười đã mất
tìm trong ta một chút niềm vui

hứa với anh, mai em không khóc
buồn hôm nay rồi thôi, Bé ơi
anh thôi viết cho đời niệm khúc
về mùa xuân không có mặt trời
vì loài người đã khô nước mắt
và vì em, trái tim tuyệt vời!

Cao Nguyên

Vỗ Về

 vỗ về


chắc em đã biết vì sao
thơ anh vẫn lời say đắm
gọi tình từng mỗi khát khao
giữa khi rượu đời cay đắng
uống trong nỗi chết nghẹn ngào

sao không từ nơi yên lắng
viết lời tình khúc dễ thương
gởi về từng nơi xa vắng
mong đời nồng thắm sắc hương


hẳn em đã biết vì sao
thơ anh vẫn lời hào phóng
gởi tình thân ái cho nhau
giữa khi những niềm hy vọng
hận thù đốt cháy từ lâu

sao không trên dòng sông mới
khơi bao mạch nối về nguồn
nước theo trăm sông ngàn suối
nuôi xanh ngô lúa trên đồng

thơ vui như cánh đồng xanh
tình thơm như mùa lúa mới
chữ lời như lửa nhiệt thành
rọi hồng từng khung cửa đợi

dường như mùa Xuân đang tới
bên trời chim gọi hừng đông
dường như có dòng nước mới
vỗ về lòng mọi nhánh sông

Cao Nguyên
---
Thơ : Cao Nguyên Nhạc Suno AI Biên tập : Đặng Vương Quân

Em Mãi Là Mùa Xuân

 


em mãi là mùa xuân


em mãi là mùa xuân
giữa trời đông bão nổi
tình ươm ngọn nắng hồng
trên cánh đồng tuyết rối

em mãi lòng phơi phới
giữa trăm nỗi nhọc nhằn
không nao lòng bước vội
trên những lối đời qua

em mãi lòng thiết tha
với niềm tin rất mới
dẫu giữa cõi người ta
chứa bao điều gian dối

em mãi mãi tuyệt vời
trong lời thơ anh viết
như một đóa hồng tươi
nở cánh ngời thanh khiết

em mãi không quay lưng
nhìn từng vùng khắc nghiệt
không đắm nhìn trong gương
soi u buồn da diết

em mãi đời có được
từng bước, bước nhu mì
nhìn chân tình phía trước
không bao giờ biến di

em mãi trong lòng anh
mùa xuân và nắng mới
ánh mắt nhìn long lanh
khoe nụ cười tươi rói

mùa xuân em, mùa xuân
tình yêu ơi! vời vợi!

Cao Nguyên

Thư Viện

Kỷ Niệm - Giới thiệu tác phẩm

  THƯ MỜI THAM DỰ Chương Trình Giới Thiệu các tác phẩm của Cao Nguyên Kính mời Quý Đồng Hương, Quý Thân Hữu tham dự buổi "Giới Thiệu cá...