Thứ Ba, 18 tháng 10, 2022

Trên Đường Đi Tới

 Trên Đường Đi Tới

đi gần đến cuối con đường
rồi em sẽ thấy một vườn đầy hoa
sương mai đọng trên cành lá thắm
hoa rộ màu những cánh mơ xa
đẩy lùi đến tận cùng xa
những dòng phiền muộn như là khói sương
nắng đang đẹp trên vườn nhân ái
nhè nhẹ tay hái búp hồng thơm !

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2022

Thôi Em Về Đi Nhé



Thơ: Cao Nguyên - Nhạc: Nguyễn Tuấn | Nguyễn Quang
@
Thôi em về đi nhé
Thôi em về đi nhé
anh trở lại rừng phong
chia ly lời rất nhẹ
sao nặng sóng trong lòng
Chiều xuống dần thật lẹ
chiếc lá rơi nhẹ tênh
nếu em về quá trễ
gió sẽ buốt vai mềm
Thôi em về đi nhé
anh trở lại với anh
bước chân buồn quạnh quẽ
chạm hạt sương long lanh
Thu đã buồn như thế
sao còn mãi gọi tên
mà lá vàng cũng tệ
cứ khua mãi không quên
Cho lòng anh luyến nhớ
những giây phút bên em
giá mà không gặp gỡ
xa mãi rồi cũng quen
Thôi em về đi nhé
thương nhớ giữ trong lòng
gọi tên nhau lặng lẽ
qua cả một mùa Đông!
Cao Nguyên

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2022

Hoa Vô Vi

 Hoa Vô Vi

Thật rõ ràng, cơn mơ vừa mới tinh. Định bụng, hôm nay có được chút rảnh rổi, sẽ khơi lại, viết ra câu chuyện vừa mơ.Thế mà khi cố nhớ thì câu chuyện trong mơ đã mất tiêu . Gợi mấy thì giấc mơ vẫn ù lì trong tiềm thức, không chịu lú ra, nó lẫn ở đâu đó trong cái đầu của mình, đang có triệu chứng của bệnh "Quên"!
Điều mà khi nhìn về mai sau, em đã nói với anh: Khi đời mình bắt đầu vào quãng nhớ nhớ – quên quên, thì phải thường nhắc nhau những điều vừa quên, để nhớ. Nếu không, anh và em sẽ không còn nhận ra nhau! Đó là điều đáng sợ (ta-quên-ta) trước khi (người-quên-ta). Vậy là không công bằng dẫu có sự biện minh cho sự thoái hóa đương nhiên. Ta không thể quên ta, càng không thể quên người .
Quyết lòng như vậy, nhưng ngay cả vạn vật cũng bị chi phối bởi luật Vô Thường. Ta tránh được sao?
Như mới giữa tháng mười, mà những cây phong quanh nhà, lá đã chuyển vàng. Thời tiết không nhất quán theo chu trình hằng năm, nên màu sắc thiên nhiên cũng bị trái chứng. Mà điều gì trái chứng cũng mất vẻ đẹp tự nhiên.
Ngay khi lá đang mùa rơi, vẫn bị chê là không đẹp, bởi phiến lá đổi màu không theo trình tự chuyển dịch các sắc tố: xanh – vàng – đỏ – tím – nâu. Nếu như vào Thu, chiếc lá chưa đủ độ vàng mà hóa nâu đen do nhiệt độ lạnh, nóng đột biến thất thường, sẽ làm mất mỹ quan của mùa Thu.
Từ nơi Còn đi vào chỗ Mất, Người hay Lá đều qua một quá trình: Lìa, Rơi và Chạm. Trong mỗi thời đoạn, đều được xét nét theo mỹ quan đó, làm nổi bật cái dáng Rơi trên đường về Cội của Lá. Mà Cội cũng chỉ là khái niệm, vì ngay cả Lá, cũng khó lòng rơi theo chiều thẳng để về Cội.

Sự không tuân theo hấp lực rơi lại tạo nên nét đẹp riêng của Lá. Như bữa em nhìn những chiếc lá vừa rơi, vừa xoay quanh thân cây gợi lên cảm xúc về luyến lưu của một thời lá ở, lá đi.
Lá xa cành thương cây, nhớ cội
Người xa người, tội lắm người ơi! (ca dao)
Mà người xa người, trong thời đoạn Rơi, liệu có được sự cảm nhận tuyệt vời như lá? Rất khó lòng hiểu thấu khi chính ta quên bản ngã của mình. Cứ nghĩ Sống và Chết là lẽ đương nhiên, thì sao thấy được vẻ đẹp của Rơi và Chạm?
Cũng may, trời phú cho anh và em có tâm nhạy cảm, nên đã nhờ nhau nhắc chừng những thứ dễ quên, có thể làm nghẽn tắt dòng nghĩ đang bồng bềnh trong ta, như giấc mơ vừa qua, anh tìm chưa thấy rõ. Mà chỉ là dường như có một Nàng Thơ dòng họ Biển, đọc cho anh nghe bài thơ về những cơn sóng rì rào dưới chân gộp đá rất quen.
Lại cũng dường như, từ nơi đó, anh nhìn em mân mê những cánh hoa li ti màu tím của loài hoa cúc biển. Loài hoa mà em đã viết một câu chuyện dễ thương: Hoa Vô Vi!

Cao Nguyên


Thứ Tư, 28 tháng 9, 2022

Kỷ Niệm Văn Nghệ Với Hội Cao Niên


Kỷ Niệm Văn Nghệ Với Hội Cao Niên
Nhắc đến sinh hoạt của Hội Người Việt Cao Niên, mỗi năm đều có tổ chức buổi Lễ Kỷ Niệm ngày thành lập hội. Tính đến nay, Hội Người Việt Cao Niên vùng Hoa Thịnh Đốn vừa tròn 45 tuổi (1977 - 2022).
Mỗi khi tổ chức Lễ Kỷ Niệm đều có chương trình văn nghệ do các ca nhạc sĩ thân tình góp tâm sức thực hiện. Nhớ về ngày kỷ niệm 42 năm của Hội Cao Niên, mời các bạn xem lại một tiết mục văn nghệ với bài thơ "Thôi Em Về Đi Nhé" do nhạc sĩ Nguyễn Tuấn phổ nhạc và được cháu Thủy Tiên trình bày:
Thôi em về đi nhé
Thôi em về đi nhé
anh trở lại rừng phong
chia ly lời rất nhẹ
sao nặng sóng trong lòng
Chiều xuống dần thật lẹ
chiếc lá rơi nhẹ tênh
nếu em về quá trễ
gió sẽ buốt vai mềm
Thôi em về đi nhé
anh trở lại với anh
bước chân buồn quạnh quẽ
chạm hạt sương long lanh
Thu đã buồn như thế
sao còn mãi gọi tên
mà lá vàng cũng tệ
cứ khua mãi không quên
Cho lòng anh luyến nhớ
những giây phút bên em
giá mà không gặp gỡ
xa mãi rồi cũng quen
Thôi em về đi nhé
thương nhớ giữ trong lòng
gọi tên nhau lặng lẽ
qua cả một mùa Đông!
Cao Nguyên

Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2022

Nhớ Ơi

 NHỚ ƠI

nơi nào là chỗ tận cùng
cho lòng ngưng lại điệp trùng nhớ ơi!
từ sâu mái rạ ru đời
từ trong dòng sữa mớm lời nuôi thân
từ em ướm lụa bên sông
từ trăng vàng rực cánh đồng lúa thơm
từ Buôn lửa hội bập bùng
từ chiêng trống dậy núi rừng Tây Nguyên
từ nguồn cội tới hồn thiêng
muôn ngàn mạch chảy qua miền nhớ tôi
không bao giờ nỗi nhớ vơi
về quê hương mẹ suốt thời lưu vong
không nơi nào, chỗ tận cùng
để lòng ngưng lại điệp trùng nhớ ơi!
CAO NGUYÊN

&
ELEGY
Where is the terminal end
For my heart to stop nostalgia that would extend?
From Mom under the thatch roof who lulled me;
From her breasts that fed my body in glee;
From the girl on the riverside who tried silk yield;
From the yellow moon over the fragrant rice-field;
From the highland hamlet fest with flickering fire,
Gongs and drums' echoes from forests that aspire;
From the somatic source to the sacred soul
With thousands of streams thro my nostalgic hole.
Never will ever cease my longing for
My dear motherland deep in all my exile's life core.
There is nowhere the terminal end
For my heart to stop nostalgia that would extend!
Translation by THANH-THANH

---
Trích trong tuyển tập: DRAGON & FAIRY IN POETRY
(RỒNG & TIÊN TRONG THI-CA)




Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2022

Em Từ Lục Bát Bước Ra


Em Từ Lục Bát Bước Ra
Em từ lục bát bước ra
thấy ta ngồi giữa hằng hà nhạc thơ
Em cười bảo chớ quẩn mơ
đời kinh vần điệu, tình ngơ ngẩn lời
Em từ lục bát ghé chơi
thấy ta ngồi đếm thì thời đã qua
Em cười bảo cứ nhẩn nha
trăm năm chưa tận còn tha thiết tình
Em từ lục bát đứng nhìn
thấy ta ngồi ngắm chu trình hoại sinh
Em cười bảo chớ giật mình
có không không có cứ bình sinh ngơi
Em từ lục bát ru đời
thấy ta đắm mắt ngắm trời ngã Thu
Em cười bảo chớ ưu tư
khởi lên tình khúc sương mù sẽ tan !
Cao Nguyên

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2022

Tình khúc thơ Cao Nguyên phổ nhạc


Hà Lan Phương và những tình khúc thơ Cao Nguyên:
Du Ca - Chào Nhé - Huế Buồn
Rượu Mặt Trời - Tháng Tám
Tình Khúc Giao Mùa - Tình Khúc Sông Trăng
Vì Khát Vọng Mà Đi

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2022

Khi Mẹ Hát

Khi Mẹ Hát
(mến tặng Mã Tiểu Linh)
Nghe Mẹ hát lòng con mừng biết mấy
đường trăm năm còn thấy những ngày vui
dẫu lời hát có bùi ngùi vút dậy
cũng gợi lên từ ấy mạch quê hương
Mẹ chọn bài Đời Đá Vàng để hát
dẫn lối mình từ khao khát ngày xưa
cho đến lúc bước vào mùa tuổi hạc
vẫn quyết đi mặc trời nắng hay mưa
Khi Mẹ hát dẫn trí con nhớ lại
từng khoảng đời Cha Mẹ đã đi qua
luôn tin tưởng ngày mai trời sẽ đẹp
thôi chập chùng vơi hết những xót xa
Mẹ đã hát như chính mình tự kể
một hành trình không dễ để đi lên
nếu không có dòng ân tình nhân thế
đã nâng niu từng bước Mẹ bình yên

Cao Nguyên  

---

Bà Tôn Phụng Hồng (Mẹ của Mã Tiểu Linh)

hát trong chương trình "Tiếng Hạc Vàng" 



Thứ Ba, 13 tháng 9, 2022

DU CA



Thơ: Cao Nguyên Trình bày: Phương Anh

---
Du Ca
anh - chiếc đàn guitar
em - một cây sáo trúc
ta - dòng thơ ngạo cuồng
đã lên đường du ca!
hát cho rừng núi nghe
hát chờ đêm bạn về
hát quên ngày hoang vu
hát giữa thời hôn mê!
hát cho đồng loại nghe
hận thù và dối trá
hát cho bạn bè vui
vơi đau thương ngậm ngùi!
thuở ấy thơ ta - lời trộn lửa
cung đàn anh - nửa máu nửa hồn
tiếng sáo em - chập chờn tiếng khóc
rong lời ca vào đêm vô biên!
hát trong mùa Xuân điên
hát giữa Hè đỏ lửa
hát trên miền cao nguyên
hát bên niềm cô đơn!
đàn anh vỡ trong đêm thoát ngục
cây sáo em chìm vực trùng dương
ta vỗ tay không - hát lời thao thức
hát nhớ núi rừng - mênh mông quê hương!
Cao Nguyên
@
Cảm tưởng về bài thơ DU CA
Trong bài thơ “Du Ca” bao gồm 24 câu thơ tự do, tác giả đã mượn cây đàn và cây sáo là hai nhạc cụ biểu tượng cho sự khao khát tự do, hạnh phúc và an bình mà con người luôn mơ ước vươn tới. Trên cuộc hành trình lãng du, phiêu bạt quê người, người nghệ sĩ không có gì ngoài trái tim và lời ca tiếng hát để xóa tan đi bóng đêm giữa hôn mê ngục tù, xóa tan hận thù, khổ đau và dối trá vẫn đang hiện diện trên quê hương Việt Nam.
Trong tâm thức nhà thơ là hình ảnh của cuộc chiến tranh khốc liệt mà khổ thơ thứ 2 biểu hiện rõ nét sự trăn trở, thao thức của tác giả về thân phận của người Việt Nam trong cuộc nội chiến.
Tác giả không dùng từ ngữ nào nói về hành động tàn bạo của của kẻ gây ra tội ác. Nhưng chỉ trong 4 câu thơ đã tái hiện rõ nét cuộc tấn công của cộng sản Bắc Việt vào Tết Mậu Thân tắm máu, một mùa Hè đỏ lửa năm 1972. Và cuối cùng cuộc triệt thoái cao nguyên năm 1975, đã định đoạt số phận cho Miền Nam Việt Nam. Để thế giới phải kinh hoàng và xúc động trước cuộc di dân của người Việt Nam thoát khỏi chế độ cộng sản vào cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21.
Bài thơ “Du Ca” mang theo hơi thở của thời đại, và những rung cảm sâu lắng trong tâm tư tác giả là mong ước cuộc sống của dân tộc sẽ có tự do, dân chủ, hạnh phúc, phồn vinh.
Nội dung hai câu thơ cuối: “ta vỗ tay không - hát lời thao thức. Hát nhớ núi rừng - mênh mông quê hương!” Chứa đựng niềm thương nhớ quê nhà luôn nung nấu trong tim của nhà thơ Cao Nguyên.
Nhà Văn Phong Thu

Thư Viện

Kỷ Niệm - Giới thiệu tác phẩm

  THƯ MỜI THAM DỰ Chương Trình Giới Thiệu các tác phẩm của Cao Nguyên Kính mời Quý Đồng Hương, Quý Thân Hữu tham dự buổi "Giới Thiệu cá...