Thứ Năm, 5 tháng 5, 2022

Bảo Tồn Văn Hóa Sử Việt Nam

 




Bảo Tồn Văn Hóa Sử Việt Nam 


Qua giao tiếp tâm tình cùng quý chiến hữu, quý thân hữu cùng thế hệ 1 của chúng tôi - những người từng là chứng nhân của giai đoạn lịch sử đầy biến động suốt 30 năm (1945 - 1975) - và các bạn trẻ thuộc thế hệ 2 đang sống trên các vùng đất tạm dung, sau biến cố 30/4/1975 phải rời bỏ quê Cha đất Tổ. Mọi người đều có chung nỗi buồn dân tộc do những đổ vỡ trong chiến tranh. Càng đau lòng hơn trong 43 năm tiếp sau ngày quốc hận (30/4/1975), cộng sản đã tàn phá không thương tiếc mọi di sản văn hóa dân tộc do tiền nhân xây dựng. Chúng chủ trương triệt tiêu các công trình văn hóa nhân bản của Việt Nam Cộng Hòa mang tính lịch sử của dân tộc Việt Nam với truyền thống chống quân xâm lược phương bắc. 
Chúng đập phá các công trình kiến trúc lịch sử từ văn miếu đền đài đến nghĩa trang bia mộ. Do đó, di sản lịch sử nòi giống Lạc Hồng và văn hóa Việt Tộc đã không còn nét đẹp thuở xưa. Ngôn ngữ và kho tàng văn học Việt Nam bị tiêu hủy hay làm biến dạng bằng sức mạnh của chủ nghĩa vô thần. 

Trong bối cảnh Việt Nam hiện nay, do thể chế chính trị mất tự chủ, gây ảnh hưởng không tốt về sắc thái Chân Thiện Mỹ của Chữ Nghĩa nói riêng và tác phong đạo đức của nền Văn Hóa nói chung. Chữ viết và Tiếng nói bị biến dạng do ý chí độc tôn muốn phủ nhận những giá trị vốn có, mà hành xử thô bạo trên giá trị Chữ Nghĩa Nhân Bản. Điển hình là việc tiêu hủy gần như hầu hết những chứng liệu ngôn từ thiện mỹ vốn có trước năm 1975. Để khai sinh và phô bày món chữ nghĩa duy vật biện chứng phức tạp và dị ứng với sắc thái nhân bản Văn Hóa Dân Tộc. 

Trước hiện tình bi thảm của nền văn hóa sử Việt Nam, những ai còn thiết tha với cội nguồn dân tộc đều thấy đau lòng. 
Khi thế hệ 1 dần đi vào dĩ vãng, thế hệ 2 còn khó khăn vừa trong hội nhập cuộc sống vào vùng đất mới, vừa chỉnh trang văn hóa sử chính danh Việt Tộc và định hướng phục hưng cho thế hệ tiếp sau với trách nhiệm bảo tồn và phát triển nền văn hóa sử nhân bản từ cái nôi Văn Hiến Lạc Hồng. 

Giữ được nền Văn Hóa là giữ được hồn của Đất và Nước. Giữ được Chữ Nghĩa là giữ được tinh thần và sắc thái của Dân Tộc Việt Nam. Mất Văn Hóa là mất Nước. Cho nên cuộc chiến đấu bảo tồn nền Văn Hóa cũng cam go và đầy thử thách như cuộc chiến đấu bảo vệ nền Tự Do Dân Chủ của một Dân Tộc. 

Với chủ đề “Bảo Tồn Văn Hóa Việt Nam”, bằng vào việc thiết lập một không gian nhỏ trên bầu trời online để trưng bày những tác phẩm liên quan đến việc phục hưng, phát triển và bảo tồn Văn Hóa Việt Nam . Thiết nghĩ đây là việc làm cần thiết và cần sự tiếp tay của mọi người, mọi giới còn nghĩ đến nền Văn Hóa như nghĩ đến cội nguồn Dân Tộc Văn Lang. 

Trên tiến trình Bảo Tồn Văn Hóa Sử Việt Nam, niềm hãnh diện với cộng đồng người Việt hải ngoại và nền tảng khích lệ cho thế hệ trẻ hôm nay là các trường Việt Ngữ được mở ra trên phần lớn các quốc gia có người Việt sinh sống. Vừa bảo lưu ý thức dân tộc qua ngôn ngữ và truyền thống lễ giáo, vừa phát triển ý thức quốc gia dân tộc vào dòng văn hóa toàn cầu. 

Tuy nhiên vẫn còn có sự hạn chế do chưa có động lực mạnh mẽ kết hợp sự sinh động hiện có thành cuộc phát triển chung trong mục đích phục hưng nền văn hóa nhân bản trên quê hương khi chủ nghĩa cộng sản thoái hóa và bị tiêu diệt. Cần có lực đẩy tích cực của thế hệ 1 truyền lửa vào thế hệ 2, 3 và tiếp sau. Cần một cuộc vận động rộng khắp với sự tham gia của mọi người dân Việt còn nghĩ đến tương lai của con cháu chúng ta. Bằng vào việc kết hợp sinh lực các trường Việt Ngữ, các hội đoàn trẻ khắp nơi, thành hình một tổ chức tạm gọi là Tuổi Trẻ Về Nguồn hoạt động văn hóa dưới nhiều hình thức văn thơ nhạc họa phục vụ Quê Hương và Dân Tộc Việt Nam. Mỗi thành viên trực tiếp tham gia vào tổ chức, thường xuyên trao đổi thông tin về kiến thức ngôn ngữ qua các tác phẩm thành hình từ ý thức dân tộc trong ước muốn phục hưng nền văn học sử nhân bản. 

Mong rằng Tâm Thư này được quý thân hữu hưởng ứng và trợ lực với những góp ý tích cực để phát khởi một phong trào chung vì lợi ích hôm nay và mai sau cho con cháu chúng ta tiếp bước cuộc hành trình bảo tồn nền văn hóa sử Việt Nam. 

Xin đón nhận mọi góp ý từ chủ đề đến cách tổ chức và phương thức hoạt động đạt kết quả tốt. 

Trân trọng, 
Cao Nguyên 

Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2022

Huyền Thoại Tình

 “Huyền Thoại Tình”- Tình Thơ Cao Nguyên


Tình là vô vàn những cung bậc cảm xúc, chập chùng đan xen, cuốn hút hồn người, để rồi khi tỉnh ra, nào biết trái tim đã trầm luân tới tận phương nao. Có nhớ, có nghĩ, cũng chỉ biết, còn đó nhỏ nhoi một mạch đập.

Thơ là những tâm tình sâu thẳm, có khi quay cuồng như gió lốc, có khi lặng lẽ tựa lá rơi, nương vào chữ mà phô, tựa vào vần mà lướt. Câu thơ như ánh trăng, khẽ chạm lòng người, chỉ một mạt nhỏ lại tràn đầy diễm ảo.  Thế nên, mới có Người Thơ…


anh mê thơ như mê mình được nói

với cỏ cây hoa lá với trăng sao

nói với đất sâu , nói với trời cao

cái thân phận con người trên đá sỏi

 

anh mê thơ như mê mình được hỏi

ta về đâu sau những cuộc bể dâu

người về đâu khi kết thúc nguyện cầu

tình về đâu sau nghẹn ngào nức nở

 

Thơ giúp Tình nở hoa, Tình giúp Thơ gợi nhớ.

Tình và Thơ hòa quyện, nên lời ru ngọt ngào yên mộng hồn say…

 

nếu thơ anh đã vào em

hãy ôm đêm ngủ cho yên giấc nồng

kê đầu lên gối tịnh không

cho hương tình nhẹ xuôi dòng thản nhiên.

 

ngủ đi em - giấc ngoan hiền

nhẹ buông nhịp thở vào miền vô ưu

thơ anh vui dẫu không nhiều

thương yêu cũng đủ nuông chìu tâm em

 

À ơi! em ngủ bình yên

thơ anh đang chảy trong em ngọt nồng.

 

Thơ Cao Nguyên là vậy đó, lãng đãng như khói lam chiều, khiến kẻ du tử bạc áo phong sương dừng bước, dõi nhìn. Đơn côi sao? mà vẫn yên ả sao? Bởi, đâu chỉ có riêng mình mới "gió cuốn đi"?

 

em hỏi, viết để làm gì

nhiều khi anh còn không rõ

ý lời gió sẽ cuốn đi

mai còn lại gì để nhớ

dẫu lời mình viết hôm nay

có cả nồng say tha thiết

mong cho thế giới mai này

đã quên những mùa ly biệt

 

em hỏi, vậy sao còn viết

chắc anh không biết trả lời

bởi chính giữa thời khánh kiệt

anh còn mãnh liệt niềm tin

tin mai bình minh sẽ đẹp

sau đêm gió thét mưa gào

tin người còn bao nồng nhiệt

yêu thương bằng nỗi khát khao

 

Tình vốn dĩ đã Huyền Thoại.

Huyền Thoại - Vì thăm thẳm mịt mùng như cánh chim lạc hướng?

 

Chỉ tại em tính hay đa cảm

lòng mãi buồn vì một cánh chim

bay lạc hướng trong đêm mưa bão

và em tìm thấy nó bên hiên

 

(trời chưa sáng sao chim không ngủ

có phải rừng đâu mà ngóng mắt tìm

bạn mày ư - trên đồi núi cũ

mỗi mình mày bay lạc vào đêm

 

chờ mai sáng bay về quá khứ

còn bây giờ ngủ đi, ta ru

những lời ru của tình mẫu tử

của thân thương từ trái tim người)

 

anh đã nghe từ trong mắt em

những lời tình ru chim bình yên

như ru anh trên đường phiêu bạt

cũng bao lần đi lạc vào đêm!

 

Huyền Thoại - Như những ký ức xa xôi, sao người mãi không rời?

 

về thăm Sài Gòn giữa mưa tháng sáu

gió quất ngang, im bặt tiếng ve sầu

ghé hiên cũ tìm tuổi đời yêu dấu

bờ vai xưa, tóc sũng nước về đâu

 

xe ngược dốc, qua cầu Trương Minh Giảng

tay chạm hờ vạt áo bám yên sau

tiếng mưa rõ mà lời trao rất lặng

môi lạnh run, sao chẳng giục đi mau

 

nhưng chậm thế nào, vẫn về đến ngõ

đến khúc đời quanh, mình bỏ lạc nhau

giờ tìm lại căn nhà xưa, mái đỏ

lặng lẽ nhìn khung cửa, hỏi người đâu 

 

Huyền Thoại - Bởi ẩn ẩn vẫn đó mạch sống, nhẹ nhàng và nhân ái.

 

thơ lau nước mắt giùm em

từng lời sũng ướt rơi trên môi mềm

ngại ngùng, em chẳng khóc thêm

sợ tình đuối sức, ngã bên đường về

 

gặp em trước cửa hôn mê

thơ dìu em bước qua bề bộn đau

vai thơ nương sức tựa đầu

uống hơi thở mịn trên màu chữ quen.

 

Thơ Cao Nguyên là vậy đó, thăm thẳm mù sương mà ngọt ngào đến lạ.  

 

ta bỏ ta đi mấy chục năm

cầm bằng mất tích giữa mù tăm

ngày về bến cũ rêu mờ phủ

ngắm dấu chân xưa đất lạnh căm

 

ta tưởng quên ta giữa chốn này

may còn hạt bụi trong mắt cay

nên chi lòng mãi còn vương vấn

lời tình em neo giữa tháng ngày

 

xin cám ơn đời, cám ơn em

đã vì ta thao thức nhiều đêm

tội con tim nhỏ trong cơn lốc

vẫn giữ tin yêu để bình yên

 

chẳng còn chi ngoài một tấm lòng

theo máu rong tim những giọt hồng

trút xuống lòng em ngàn hạt nắng

hong ấm đời nhau sau giấc Đông.

 

Ô, ra thế, "một tấm lòng", Tình?

 

Tình còn khi cay đắng, Người Thơ nào muốn bẽ bàng với ai, thôi thì, phút cuối đường dài, câu Thơ chữ ít nói sao cho vừa... Hay chăng, hãy để Tình mãi là... Huyền Thoại.


Trịnh Bình An 



Huyền Thoại Tình - Một chủ đề đẹp suốt hành trình chữ nghĩa của tôi đi qua từ những miền đất thơm hương hoa cỏ quê nhà, đến nhiều nơi mình cư trú vẫn luôn phảng phất nét đẹp của tình yêu cả trong thơ và trong từng cơn mơ qua. 

Mơ như Thơ hay Thơ như Mơ đều đẹp từ vóc dáng Nàng Xuân đến dung nhan Nàng Thơ nơi giảng đường văn khoa thuở ấy. Từ hoài niệm mông lung đến kỷ niệm tương phùng đều gợi hình cho chữ nghĩa len chân vào từng lối thân quen tỏa lời ý vào thơ tạo nên những thanh âm êm dịu trên từng cung bậc đi vào chuyện tình huyền thoại. 





Huyền Thoại Tình

gởi em một huyền thoại tình 
anh vừa mới đọc qua hình bóng xưa 
ý hay, lời chữ không thừa 
như tranh cổ tích treo mùa hạnh nguyên 

nhân vật chính không có tên 
chỉ là ảo ảnh con tim phiêu bồng 
một chiều én gọi sang xuân 
hoa rừng chợt nụ, tim dừng cánh bay 

gác đời trên nhánh mây gầy 
lòng yên tịnh ngắm nhạc vầy tứ thơ 
vờn trong gió cổ mơ hồ 
giọng ca từ thạch bất ngờ vọng lên 
 
vừa khi núi chạm dòng đêm 
hồn tim hóa bướm vỗ triền nắng bay 
một lần chớp vút vào mây 
phiêu bồng mất hút, tim này dường như! 

Cao Nguyên 

Với bài thơ mở đầu này, một tuyển tập thơ tình được thực hiện như sự đam mê qua nghìn trùng nhịp tim rung bởi cảm xúc về tình người và tình đất thương yêu

Chính từ nguồn thương yêu đầm ấm này, có những dòng thơ thoát tỏa vào dòng nhạc luyến lưu tình tri kỷ và tri âm cảm nhận mạch sống đời cần lắm những rung ngân thoải mái, thoát khỏi những trầm khúc u buồn.  

Mời bạn đi vào những cung bậc thương yêu nhé.

Trân trọng,

Cao Nguyên 

@


Giới thiệu CD Thơ "Huyền Thoại Tình"

Nghệ sĩ Bảo Cường và Hoàng Yến (Ban Tao Đàn Sài Gòn)

---

Huyền Thoại Tình 

Diễn ngâm

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2022

Trăm Năm

 Trăm Năm

Xưa mừng Thất Thập lai hy
nay vui Cửu Thập chẳng gì ngạc nhiên
Bảy Mươi vừa độ cao niên
nhẩn nha vui cuộc điền viên rượu trà
Buồn vui từng chặng đường qua
ngẫm cho rõ lẽ vẫn là hư không
tự mình thắp sáng cội Tâm
điểm hồng đồng tử soi vòng chân như
Sống vui nhờ có tiếng cười
trong viện dưỡng lão hay từ nhà riêng
mỗi bình minh vẫn nghe chim
hát trong nắng mọng trên miền viễn du
Chọn màu vẽ nét tâm tư
với hoa lá trổ sắc trời hân hoan
tạm quên những chuyện mất còn
ngộ duyên thiên mệnh chu toàn nhân sinh .
Cao Nguyên
---
Trên đường đồng hành cùng các bạn cao niên Việt Mỹ, cảm nhận mình còn hưởng điều phúc hạnh.
Mời bạn một tách trà thơm, một ly rượu hồng hay tặng bạn tấm thiệp vui đều rất tuyệt vời.
Bản vẽ hôm nay trên những tấm thiệp gửi tặng bạn cao niên như tâm tình trên những dòng thơ "Trăm Năm" qua liên tưởng lời chúc "Bách Niên Giai Lão" của thời xưa .
Một trăm năm của cuộc đời trên tấm thiệp được diễn cảm qua tâm tưởng 1 cây đại thụ với 2 vòng quay theo chu trình luân chuyển của đất trời .
Gửi tặng bạn mến thương tấm thiệp cùng bài thơ Trăm Năm với lòng trân trọng .
Cao Nguyên



Thứ Hai, 25 tháng 4, 2022

Con Thuyền Tự Do

 


Con Thuyền Tự Do 

Tự Do ơi! Con thuyền Hy Vọng
đón giùm tôi về với Quê Hương
sẽ ghi ơn với dòng sử Việt
trên cánh buồm tha thiết y
êu thương 

Thuyền về bến một ngày rất đẹp
dọc biển đông rợp ánh cờ vàng
triệu nhịp tim hòa theo tiếng hát
ngày phục hưng Tổ Quốc Việt Nam
 
*
Niềm hy vong suốt nửa đời người
vẫn lấp lánh theo dòng nước mắt
vì nỗi buồn chưa thể nào vơi
khi phải xa cội nguồn Âu Lạc

Tổ Quốc ơi! Hồn thiêng sông núi
giúp con thấy con thuyền Tự Do
được cùng đoàn lưu dân trở lại
sống trong tình Nhân Ái Việt Nam 

Cao Nguyên


Tưởng niệm 47 năm ngày Quốc Hận

 


Tưởng niệm 47 năm ngày Quốc Hận (30/4/1975 - 30/4/2022)

Bốn mươi bảy năm - hơn mười nghìn đêm mất ngủ
không riêng tôi, riêng anh. Mà cả chúng ta
những người đã sống hơn hai phần ba thế kỷ
lúc chiến tranh yên nghỉ, đã mệt nhoài !
(Trường Ca Bi Tráng)
Đúng là đã mệt nhoài với cuộc sống lưu cư trên vùng đất bạn. Thế nhưng trong hơn mười ngàn ngày tỉnh thức, mỗi người Việt lưu vong luôn biết mình còn nhớ lắm quê hương, còn thương lắm những người thân đã ra đi trong nghẹn ngào uất hận vì hậu quả của cuộc chiến tang thương, còn tiếc lắm một cuộc sống thanh bình giữa núi sông và ruộng đồng yêu dấu Miền Nam.
Riêng tôi, trong từng lúc mệt nhoài tôi hỏi em, hỏi bạn, hỏi những thân thương liệu mình còn mấy thời gian trên hành trình chữ nghĩa viết về tình người, tình núi sông?
Bao năm qua, tôi đã viết gì về Tháng Tư và những vòng xoáy đời quanh Tháng Tư với những Ấn Tượng nhói lòng? Không nhiều, nhưng đủ chứa cả môt góc nhìn se thắt từ chính mình, từ những thân quen!
Thuở mình đi ngược gió
Quê Hương ở đằng sau!
(tình khúc Sơn Hà)
Tưởng là ta bỏ quên ta từ độ ấy. Nhưng không, không thể nào quên những ngày tháng có thể làm mình gục ngã. Khi còn biết cảm ơn đất, cảm ơn trời, cho tôi còn đứng giữa đời hôm nay, thì còn phải biết làm gì không thẹn với lương tâm, với thân nhân trước nỗi đau dân tôc. Còn nhớ đến tình chiến hữu, còn thương sắc áo màu cờ của một quân lực mà mình đã phục vụ vì lý tưởng bảo vệ quốc gia. Còn biết hát bài quốc ca và vui mừng ngẩng mặt nhìn lá cờ tung bay trong gió là còn biết lương tri mình gởi về đâu. Còn biết gọi hồn thiêng Tổ Quốc theo lời nguyện cầu khôi phục quê hương sau sự cưỡng chiếm và tàn phá của tập đoàn cộng sản Việt Nam và ngoại thù phương Bắc.
Dường như có giọt lệ rưng rưng trong lòng mỗi người khi nhìn lá quốc kỳ đang được kéo xuống của một lễ tang quốc gia - ngày Quốc Hận .
Khi lá quốc kỳ dừng lại giữa trụ cờ, trời lất phất mưa. Phải chăng, Trời cũng động lòng thương cảm tâm trạng những con dân Việt đang sống lưu vong:
Những giọt mưa hợp triệu nguồn nước mắt
triệu đứa con nhớ Mẹ, khóc Việt Nam!
Cao Nguyên
Washington. DC - 23/4/2022

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2022

Những Điều Không Thể Quên

Những Điều Không Thể Quên

Rồi Tháng Tư cũng qua. Đau Thương rồi cũng lắng.
Rồi hiện tại cũng qua. Khi mở cửa vào tương lai.
Nhưng chắc chắn một điều không thể tách rời quá khứ khỏi cuộc đời mình, nhất là quá khứ của một cuộc hành trình đầy chông gai, cuồng lũ và bão lửa. Do bất trắc của thiên nhiên hợp cùng sự cuồng nộ của lòng người dậy lên dòng đời nghiệt ngã!
Quá khứ của một thời như vậy làm sao quên? Biết nhớ là đau thương, nhưng muốn quên là không thể. Quên là tự phản bội với chính mình, phản bội với những người cùng đồng hành trong thời nghiệt ngã đó. Quên là từ chối trách nhiệm của một người dân đối với quốc gia, dân tộc. Thấm thía hơn là mình cố tình đốt cháy căn cước tị nạn, trong đó có cả lời thề và lời xin lỗi. Xin lỗi quê hương đành đoạn rời xa mang theo tâm niệm hi sinh vì tổ quốc. Đồng thời xin lỗi quê hương thứ hai đã cưu mang mình về một lời thề hiến định của một công dân nhập lưu dòng sống mới.
Mai Ba Mươi, bữa nay Hai Chín
ta đếm thời gian câm nín ngược dòng …!
Đúng, ngày mai 30 tháng 4, một điểm mốc thời gian của lịch sử Việt Nam đỏ au nước mắt và máu của bao nhiêu triệu người dân Miền Nam Việt Nam bị xé toạc phận người bởi quân cuồng nô phương Bắc. Một cuộc dìm chết cả đất và người dưới sức mạnh của bạo lực tàn ác. Không chỉ hôm nay, những người chung số phận lưu vong hồi tưởng và mặc niệm ngày lịch sử đau thương đó. Mà mãi mãi những thế hệ tiếp nối cần phải nhớ.
Chính vì những điều không thể quên, mà Tháng Tư vừa đi qua, tâm trí vẫn còn lắng đọng những u buồn trầm uất. Trong bất chợt mỗi đêm về giấc ngủ chưa yên, tình còn thao thức với những chung chia niềm thương đau với đất và người.
Ai đã từng thao thức về nỗi niềm chung khi nghĩ về những tháng năm xưa của 46 năm về trước. Từ cuộc sống của bản thân và gia đình trên một miền đất hiền hòa, an cư và thịnh vượng. Bỗng dưng bị cơn lốc đỏ cộng sản tràn qua gây đổ vỡ mọi an lành có được! Sự ly tán khởi đầu từ vượt đất, vượt biển xa nguồn, chấp nhận cuộc sống lưu vong, để mãi mãi nhìn về quê hương trong niềm đau bất tận!
Tôi và những đồng đội chiến binh Việt Nam Cộng Hòa, sau nhiều năm thi hành trách nhiệm vệ quốc an dân, bị cơn bão hận thù thổi bay đi tứ tán rồi xoáy cuộn vào những trại tù oan nghiệt.
Bao nhiêu năm sống trong các trại tù khổ sai, chúng tôi hiểu thân phận mình như một loài sinh vật bị đọa đày. May thay còn điểm tựa lương tri giữ mình đứng thẳng với sự yểm trợ niềm tin của gia đình và tổ quốc. Để có hôm nay được sống trên vùng đất tự do được gọi là quê hương thứ hai, vẫn mang trong tâm nỗi lòng người Do Thái dựng trong tim một dãi sơn hà.
Chính niềm tin và khí tiết chinh nhân đã thôi thúc những người lính già mà đồng bạn ví như những con ngựa què, lê bước chân mình trên hành trình dang dở để hiến thân cho cuộc sinh tồn dân chủ và tự do của gia đình và tổ quốc. Với may mắn đôi tay còn giữ được cây bút và ngọn cờ vàng ánh màu chủng tộc thiêng liêng. Dĩ nhiên chúng tôi luôn tự nhủ cần kiên trì ý chí, phải vượt qua những trở ngại khách quan như khi thoáng gặp những tấm căn cước tị nạn của ai đó vất bỏ trên đường.
Vẫn biết những mâu thuẫn và va chạm là sự tất yếu trong sinh tồn xã hội, nhưng lòng vẫn thấy băn khoăn khi vết mực vấp vào nghi vấn thường tình. Thoáng nghĩ vu vơ về bản chất con người rồi cũng nhòa đi khi ngọn bút chạm vào những vết thương xưa. Việc cần làm, phải làm, đâu có lớn lao gì so với những anh hùng hy sinh vì tổ quốc.
Viết là nhu cầu của cuộc sống, như hơi thở cần tiếp truyền đủ máu cho con tim còn nhịp khát khao dẫn lực chân tình về với ngày mai có thế hệ cháu con sẵn sàng tiếp nhận. Viết để chuyển tải từ hôm nay đến ngàn sau tâm tư của một người dân mất nước:
Đất không Nước và ta người tàn phế
Vói hai tay không thể chạm Quê Hương!
Hai tay không thể chạm Quê Hương, chỉ còn biết chạm Quê Hương bằng hơi thở nồng nhiệt của mình. Những hơi thở mang niềm hy vọng đốt cháy sự khắc nghiệt của dòng đời, làm tan rã lòng thù hận của “bên thắng cuộc”.
47 năm quá dài và quá đủ để người Miền Bắc thấu hiểu tấm lòng của Đất và Người Miền Nam. Đủ để những người cộng sản hiểu rõ ai giải phóng ai. Và ai thắng ai khi nhìn thấu nỗi lòng nhân dân cả nước! Điều rõ ràng minh bạch là sự điêu tàn của cả Đất và Người trên quê hương do chiến tranh để lại. Tệ hại hơn những vết thương chiến tranh thay vì hàn gắn đã bị chủ nghĩa cuồng nô thù hận xé toạc ra tạo thêm điêu tàn trên quê hương.
Mỗi một gợi ý về niềm đau của đất nước, về nỗi thống khổ của người dân nơi quê nhà là mỗi trở mình thao thức. Gần ba mươi năm chịu cuộc lưu vong, bao nhiêu dòng nghĩ chảy tràn cảm xúc thương đau xuống ngòi bút. Hằng triệu con chữ ngậm ngùi vượt đêm thao thức bày tỏ cùng thế gian nỗi tủi buồn của một chinh nhân, vừa là nạn nhân và chứng nhân của cuộc chiến hai mươi năm khốc liệt.
Đời sống được tẩm liệm giữa những xót xa như thế đó, làm sao mà quên dẫu nhiều lúc nhủ lòng đừng nhớ nhiều sẽ chùng tâm và cạn nguồn sinh lực!
Cao Nguyên

Thư Viện

Kỷ Niệm - Giới thiệu tác phẩm

  THƯ MỜI THAM DỰ Chương Trình Giới Thiệu các tác phẩm của Cao Nguyên Kính mời Quý Đồng Hương, Quý Thân Hữu tham dự buổi "Giới Thiệu cá...