Thứ Hai, 24 tháng 1, 2022

Lâu Đài Thế Kỷ

 Lâu Đài Thế Kỷ 

( gởi những người bạn trẻ 
đang xây dựng lâu đài dân chủ )

Tuổi trẻ xây lâu đài thế kỷ 
Bằng niềm tin khát vọng tự do 
Mỗi khát vọng đo bằng nhịp đập 
Từ trái tim truyền đến trái tim

Lịch sử không đợi chờ đánh thức 
Tự đứng lên đi tới ngày mai 
Hành trình mở triệu người tiếp bước 
Cùng đồng tâm kết ước dân quyền

Hãy đến với lâu đài thế kỷ 
Hòa mình vào chân lý tự do 
Làm sáng đẹp ý lời tuyệt mỹ 
Trong tuyên ngôn độc lập mong chờ

Hãy đi từ lâu đài thế kỷ 
Với hành trang yêu quí tình người 
Truyền tiếp lửa con đường dân chủ 
Hạnh phúc ngời vũ trụ ngày mai

Cảm ơn nhé những người bạn trẻ 
Xây lâu đài thế kỷ tuyệt vời 
Bằng tâm huyết niềm tin khát vọng 
Vì tự do dân chủ loài người !

Cao Nguyên

Đừng Nhé Em

 Đừng Nhé Em

đừng nhé em, đừng nhìn sâu quá 
vào lòng đêm, em sẽ rất buồn 
chân đời bước trên đường băng giá 
tâm ngại gì trăm ngả tuyết sương


đừng nhé em, đừng nhìn khung cửa 
mà thấy mình đang giữa trùng vây 
thân đời đã như rừng bốc lửa 
hồn sợ gì một bữa hỏa thiêu


đừng nhé em, đừng nhìn trăm mối 
sẽ thấy lòng bối rối vò tơ 
sống chẳng sợ đến giờ trăn trối 
chết ngại gì giữa cõi hư vô


đã chính ta vịn ta đứng dậy 
sao lại tin không đủ sức đi 
khi chồn chân, lúc lòng sợ hãi 
hãy nhờ thơ hóa giải hoài nghi


vui nhé em, đời đi trọn bước 
giữa dọc ngang sau trước thênh thang 
tia mắt ngọc nhìn xuyên mây nước 
mở lòng ra sẽ thấy yêu thương!


Cao Nguyên 
@
Nhạc: Mai Đằng / Ca sĩ: Phương Anh 

Mình Ơi

Mình Ơi

Mình ơi! đã ngủ chưa mình
Nếu chưa, cùng với anh nhìn Sông Trăng
Sông như một dãi lụa xanh
gió xao mặt nước, sóng long lanh vàng

mình nhìn, Sông đã Trăng tràn
từng li ti sóng rực vàng cuộn dâng
giả như anh thực là Trăng
và em Sông ấy, chắc lòng nhẹ tênh

không cần nhớ, chẳng cần quên
giữa chu kỳ hẹn trong mênh mông tình
bềnh bồng thoáng giấc phiêu linh
chợp bừng mắt đã thấy mình giữa không

thủy chung còn lại tấm lòng
như trăng trong nước - một dòng hạnh nguyên
chỉ cần sóng gió tịnh yên
tâm ta thanh thản giữa phiên khúc tình

mình ơi1 ngủ nhé ơi mình
đêm mai, Sông cũng giữa tình còn Trăng
là còn tình ấy trăm năm
cho anh còn mãi gọi thầm: mình ơi!

Cao Nguyên

Mình Ơi


Mình Ơi Thơ: Cao Nguyên Nhạc: Như Ngọc Hoa Hòa âm: Vũ thế Dũng
Ca sĩ: Diệu Hiền
Thực hiện video clip: Huyền Ái

Rừng Ơi


Rừng Ơi Thơ: Cao Nguyên Phổ nhạc & trình bày: Dzuy Lynh

Tương Tri

 

Tương Tri


Tương tri là những dòng nghĩ thuần thành dẫn vào thơ tôi. Mở ra niềm vui vực tôi đứng lên giữa cuộc đời có quá nhiều phế tích. Những phế tích của nguồn cội yêu thương bị chủ thuyết hiện sinh tẩy xóa và bào mòn nhân bản. 

Vì khát vọng phục hưng nhân bản, phải đánh thức niềm tin từ điêu tàn hoang hóa. Nên những phế tích hóa thơ thành  ngôn từ chân thiện. Với vai trò của người thơ tự nhận mình là môn đệ thuần thành của Thơ Giáo. Chữ nghĩa tôi phải lên đường du thuyết đất trổ mùa xanh, vượt lên trên khắc nghiệt của căn nguyên phế tích.

Hồn Tổ Quốc ngậm ngùi bay vất vưởng trên hành trình khiên cưỡng lưu vong, sử thi thêm một lần bi hận. Sự bi hận truyền kiếp trong dòng sinh tồn dân tộc qua những cột mốc thời gian lũ lượt từng đoàn người rời bỏ quê hương đất tổ để tìm sống thoát khỏi bạo quyền hiểm ác và thâm độc.

Nếu người hỏi: Viết để làm gì, và viết cho ai? Xin thưa: Trước tiên viết cho tôi để thỏa mãn cá tính muốn thoát ly các vòng xoắn của chủ thuyết độc tôn khắc kỷ. Viết để chữ nghĩa tự khẳng định mình qua gian truân của dòng sống.

Giữa chuỗi thời gian truân chuyên, đôi khi chọn dịp nhàn cư, khoát y trang lữ khách thả bộ về nguồn giữa chập chùng sương tuyết lạnh xứ người. Khi xuyên qua trũng buồn nhân thế, tâm khách không khỏi chùng, chỉ vì thương quê sữa trộn máu đào, mà lòng nôn nao hướng về cố thổ .  Dẫu biết phải đi qua những vùng hoang địa, chỉ còn tro bụi ghi dấu ấn một thời binh lửa. Mồ hôi và máu đã khô dưới bao mùa lá đổ.

Khi đứng giữa ranh giới quê người - quê ta, khách mới thấy hết nỗi cô đơn. Như cái thân đứng trên cái bóng của chính mình ngã xuống vệ đường giữa hai ngả đông – tây. Khách lẩm bẩm: Đúng ta vừa là khách của quê người, vừa là khách của quê ta. Nản  lòng chùng bước, khách ghé vào lữ quán uống một tách trà may ra tìm được chút hương quê. 

Chiều rơi, trà nhạt, tình chơi vơi. Kẻ đến người đi họa hoằn lắm gặp nhau bằng nụ cười quan ải đồng cảm nhìn áng mây trôi về phương trời đã một thời lặng nghe gió hú trong tầm đạn bay xé toạc tình người. Khách chợt thèm một bát rượu cay và ngã mình vào chỗ ngồi vừa khuyết để được say. nghe âm vang lời sử kinh trong cổ thi:

phải chi ngày chẳng mệt nhừ 
đêm nghe tình hát mộng từ chân duyên 
quên đời vừa ngấp nghé nghiêng 
chỉ hình đối bóng mà huyên thuyên lời 

phải chi ngày dợm tốt trời 
đêm dư sức vượt đời khơi khơi buồn 
tha hồ thơ nõn nà buông 
dọc theo thiên lý ngựa giòn vó qua 

phải chi ngày góa phụ xa 
đêm gom thư cảo ta bà đốt chơi 
tàn tro chôn khuất lệ ngời 
phẳng lì bia đá nhạt lời di ngôn 

phải chi mai ửng trời hồng 
bạn-ta đối ẩm ngẫm dòng cổ thi 
rảnh tâm thăm cuộc triều nghi 
ngắm trăng văn hiến tương tri khói trầm! 


Cao Nguyên

Náo Nức Hội Trăng Rằm

 Náo Nức Hội Trăng Rằm 

(mến tặng nhà văn Hồ Trường An và những ánh trăng)

náo nức người ơi! náo nức đời 
náo nức như thời vượt trùng khơi 
náo nức như tuổi chờ xuân tới 
vỗ văn thơ náo nức từng lời 

rót đầy nhé vào nhau náo nức 
những tiếng cười trong mắt long lanh 
như chưa từng một lần biết khóc 
như chưa từng nghe đời lầm than 

náo nức người ơi - hội trăng rằm 
với thơ văn, với tình thân thương 
như thảo nguyên xanh thơm cỏ mới 
mỗi ý lời, mỗi độ sắc hương 

uống nhé anh em, rượu hồng náo nức 
thấm chân tình bút mực thơ văn 
đam mê trỗ hoa đàm giữa ngực 
ngát hương quê vừa lúc trăng về 

trăng mọc phương Đông, lặn trời Tây 
trăng mọc trời Tây, lặn phương Đông 
vẫn mãi sáng ánh hồng trong mắt 
chứa yêu thương, chữ nghĩa vô cùng 

náo nức người ơi, náo nức say 
nghe tình thơ hát giữa tim này 
với trăng, với cả hồn dân tộc 
chuyển mạch từ quá khứ vào mai 

tạ ơn đời! tạ ơn lòng trăng 
văn thơ đi qua bao thăng trầm 
mỗi lời ý một vầng tỏa sáng 
giữa đêm vui náo nức hội trăng rằm!(*) 

Cao Nguyên 
__________________________ 

(*) náo nức hội trăng rằm 
Bút khảo của Hồ Trường An viết về 7 cây bút: 

Mộng Tuyết Thất Tiểu Muội - Bình Nguyên Lộc 
Vi Khuê - Trương Anh Thụy - Nguyễn Thị Thụy Vũ 
Trần Bích San - Nguyễn Thị Ngọc Dung 

Hướng Tâm




 Hướng Tâm


Sinh Lão Bệnh Tử xoay vòng
khởi đi sẽ đến phong trần kể chi
dặn lòng thức ngộ huyền vi
chân đời đảnh bước bảo trì nhân tâm

Nhắc chừng tránh ngõ tham sân
kẻo va vấp ngã xuống tầng huyễn sinh
uổng công trau chuốt ân tình
trên dòng thơ nhạc suốt hành trình mơ

Chớ quên vàng thắm màu cờ
đã từng hoài vọng đợi giờ phục hưng
núi sông Bách Việt oai hùng
trường lưu tri thức suốt dòng Lạc Long

Đã như thiên mệnh tỏ tường
bước đi thẳng lối theo đường tâm di
hành trang còn mỗi lương tri
gửi tình nhân thế khi chia ly đời !

Cao Nguyên

Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2022

Những Bi Khúc

 

Những Bi Khúc

Từ ngả ba Biên Giới (Việt-Miên-Lào), xuống đến vùng Bù Gia Mập dọc chân dãy Trường Sơn và những điểm nóng của miền duyên hải Trung Phần (từ Bắc Bình Định vào Nam Bình Thuận); Đi và Đến, Thấy và Hiểu cái nghĩa của chữ chiến tranh dưới tầm nhìn của một chiến binh, hoặc của một người dân, sự kết thúc trên bất cứ hiện trường nào cũng đều bi đát và tang thương!


Máu, nước mắt, và những tiếng rên đau, tổng hợp thành những bi khúc triền miên. Những bi khúc theo dòng thời gian chưa hề bị gián đoạn trong suốt hơn nửa thế kỷ qua vẫn còn được viết tiếp khi bước chân của người Việt lưu vong, dẫu đã hay chưa từng đặt lại bước chân mình trên vùng đất khổ.

Chính tôi cũng đang bị sức cuốn của các bi khúc dẫn dắt vào ngòi bút ngay khi đặt thân tâm mình trên vùng đất đó.
Những biến cố thời cuộc như một con giốc oan nghiệt mà mệnh số đẩy tôi tuột xuống đáy vực bi thương. Không chỉ mình tôi, cả hàng triệu người cùng chung số phận. Nên nhiều lúc tôi không tin ẩn tích trên những đường chỉ trong lòng bàn tay, khi nhớ lại đã có lần xem tử vi được Thầy phán: Đường sinh đạo của nhà ngươi rất là may mắn!

Trên một đất nước vừa nghèo đói, lạc hậu, lại bị chiến tranh tàn phá bao nhiêu năm. Thử hỏi những gì còn tồn tại mà không bị tì vết của bi thương hằn dấu? Những thực thể của một quê hương yêu dấu đã bị rạch nát, niềm tin của con người cũng bị băm vụn ra. Không thể nào lắp ghép và hàn gắn nguyên lành cho một tổng thể quê hương hùng vĩ và hoàng tráng.

Có thể nói, khi tôi đặt chân lên vùng đất Tây Nguyên, vừa lúc cuộc chiến Việt Nam lan rộng và vượt lớn ngoài sự tiên liệu, ngay cả các nhà chiến lược cũng không tính được dã tâm của cuộc chiến, bi thảm và tàn khốc như thế. Từng khối lửa úp chụp xuống những Thôn Làng, và cả những Thị Trấn, Thành Phố. Trên từng không gian đó, con người luôn ngửi thấy mùi khét cháy của thịt da. Xương máu lấp lánh dưới ánh hỏa châu suốt nhiều đêm, nhiều tuần, nhiều tháng, qua các địa danh mà mỗi khi nhắc đến còn thấy rợn người: A-Shao, A-Lưới, Ban hét, Dakto, Đức Cơ, Đồng Xoài, Bình Giả, An Lộc...!

Những điểm đỏ nhấp nháy trên bản đồ chiến trận đã hất tung lên một hợp chất gồm cỏ xanh, lúa vàng, mái tranh, xác xương người, trộn lẫn với hỗn loạn âm thanh của những tiếng thét, tiếng rú, tiếng rên la gào khóc, đã làm thành những bi khúc thời đại.

Điển hình cho những bi khúc là "Thung Lũng Hồng", một điểm dừng trên đường triệt thoai quân từ tây nguyên về duyên hải:

Đây không phải là "thung lũng hồng" của Đà Lạt - thung lũng đẹp và thơ mộng, đã có biết bao lời thơ,tiếng hát nói về nó.
Thung- lũng- hồng mà tôi nói ở đây, đối với tôi là một địa danh buồn, mãi mãi buồn. Ba chữ THUNG LŨNG HỒNG được viết bằng sơn xanh màu lá trên một mảnh kim loại xám, được dựng ở ven đường Liên Tỉnh Lộ 7 (vùng Cheo Reo / Phú Bổn). Khi thấy cái địa danh này, trong thoáng chốc tôi đã quên đi cái vùng lửa từ phía sau đang cuộn tới bén gót chân đoàn người di tản từ cao nguyên xuống đồng bằng - họ đi tìm Sống - vào những ngày cuối tháng 3/1975.
Thung-lũng-hồng! Một ngữ âm buồn mà đẹp, một chất giọng thơ nẩy lên từ vùng đất chết, đã đẩy tôi đến một nghịch thường: thi vị hóa một hiện trường đầy máu và nước mắt của thân quyến tôi, của bạn bè tôi. Phải chăng đó là nét bi tráng? Một tấu khúc toàn những vọng âm buồn nổi lên trên cái nền nhạc Jazz cuồn cuộn lửa.

Những dòng thơ tôi viết từ hiện trạng đó, bây giờ đọc lại, lòng vẫn còn nao nao xúc động - một xúc động nghẹn ngào - khi nét mặt bạn tôi hiện lên rõ nét, mà nó thì mãi mãi nằm xuống trên thung lũng buồn. Rồi còn mãi thấp thoáng trong ký ức tôi những giòng nước mắt.

Thung Lũng Hồng

Trưa đong đầy nắng Hạ
đi qua thung lũng hồng
nơi đây vùng đất lạ
sao nghe buồn mênh mông

bên trái - những cánh đồng
đạn cày, bom gieo hạt
bên phải - dòng sông Ba
với đôi bờ xơ xác

vách núi cao dựng đứng
bờ vực thăm thẳm sâu
xác người vắt lơ lửng
dọc hai bên thành cầu

bầy chiến xa quay đầu
đạn cày tung vách đá
rừng núi bỗng đổi màu
hồng hoang ngày tháng Hạ

lửa trào lên cuồn cuộn
đốt cháy thung lũng hồng
bạn bè vừa ngã xuống
ta rơi vào hư không!

Cao Nguyên
Nha Trang mùa Hạ 1975

Thư Viện

Kỷ Niệm - Giới thiệu tác phẩm

  THƯ MỜI THAM DỰ Chương Trình Giới Thiệu các tác phẩm của Cao Nguyên Kính mời Quý Đồng Hương, Quý Thân Hữu tham dự buổi "Giới Thiệu cá...